Chào anh em, nay mượn chiếc acc này lên đây trút bầu tâm sự với mấy bác một chút. Chuyện đàn ông con trai với nhau thôi, nhưng thật sự dạo này mình thấy hơi đau đầu. Tiêu đề thì rõ rồi: Có nên quan hệ trước khi cưới hay không?
Nói thẳng thắn với nhau một câu, mình là thằng đàn ông bình thường, bảo không có ham muốn hay chưa từng nghĩ đến chuyện đó với người yêu thì chắc chắn là bốc phét. Mình và bạn gái yêu nhau hơn 2 năm rồi, tình cảm sâu đậm và xác định nghiêm túc với nhau. Cả hai đều đã đi làm, thu nhập ổn định và cũng tính sang năm là chốt bùi nhùi. Thú thật là nhiều lúc ở bên nhau, không gian riêng tư, bầu không khí đẩy lên cao thì bản năng thằng con trai trong mình nó gào thét dữ dội lắm. Nhưng cứ đến vạch giới hạn, nhìn thấy sự ngần ngại của cô ấy là mình lại phải tự phanh lại.
Cái khó của mình lúc này là bị kẹt giữa hai luồng tư tưởng, mà luồng nào nghe cũng có vẻ thuyết phục.
Mấy ông chiến hữu trên bàn nhậu thì suốt ngày ra rả vào tai mình là thời buổi này phải thực tế lên. Tụi nó bảo chuyện chăn gối chiếm tới phân nửa hạnh phúc gia đình, không thử trước để biết có hòa hợp không, lỡ cưới về mới phát hiện lệch pha thì lúc đó có mà khóc ra tiếng máng. Mua mèo trong bao là dại lắm. Nghe các ông ấy phân tích về sự hòa hợp cơ thể, mình thấy cũng đúng, thời nay đâu thể nhắm mắt đưa chân như ngày xưa được.
Nhưng ngược lại, khi nhìn vào sự nghiêm túc và có phần rụt rè của người yêu, mình lại tự nhủ phải giữ gìn cho cô ấy. Mình sợ nếu mình cứ cố lấn tới, cô ấy sẽ nghĩ mình yêu chỉ vì chuyện đó, hoặc cô ấy vì chiều mình mà chịu đựng. Đàn ông tụi mình nếu có gì xảy ra, cùng lắm bị nói vài câu, chứ con gái người ta chịu nhiều thiệt thòi và định kiến của xã hội lắm. Rồi nhỡ đâu dính bầu bí ngoài ý muốn khi hai đứa chưa hoàn toàn sẵn sàng chuẩn bị cho đám cưới, lúc đó lại thành ra cập rập, mất đi cái thiêng liêng.
Nhiều đêm nằm nghĩ, tự hỏi bản thân rốt cuộc mình đang làm đúng hay đang quá nhát gan? Có phải mình đang tự tạo áp lực cho cả hai đứa chỉ vì một nỗi sợ vô hình nào đó không?
Mình viết lên đây không phải để tìm một bài học đạo đức hay giáo điều. Mình chỉ muốn hỏi thật lòng các anh em đi trước, đặc biệt là các bác đã lập gia đình. Những ai cưới nhau mà "nhịn" đến tận đêm tân hôn thì cuộc sống sau đó thế nào, có thực sự gặp khủng hoảng về chuyện giường chiếu không? Còn các bác chọn phương án thử trước thì làm sao để vừa thỏa mãn bản năng, vừa khiến bạn gái cảm thấy an toàn và được tôn trọng tuyệt đối?
Mong nhận được những lời chia sẻ thực chiến từ anh em!
Nói thẳng thắn với nhau một câu, mình là thằng đàn ông bình thường, bảo không có ham muốn hay chưa từng nghĩ đến chuyện đó với người yêu thì chắc chắn là bốc phét. Mình và bạn gái yêu nhau hơn 2 năm rồi, tình cảm sâu đậm và xác định nghiêm túc với nhau. Cả hai đều đã đi làm, thu nhập ổn định và cũng tính sang năm là chốt bùi nhùi. Thú thật là nhiều lúc ở bên nhau, không gian riêng tư, bầu không khí đẩy lên cao thì bản năng thằng con trai trong mình nó gào thét dữ dội lắm. Nhưng cứ đến vạch giới hạn, nhìn thấy sự ngần ngại của cô ấy là mình lại phải tự phanh lại.
Cái khó của mình lúc này là bị kẹt giữa hai luồng tư tưởng, mà luồng nào nghe cũng có vẻ thuyết phục.
Mấy ông chiến hữu trên bàn nhậu thì suốt ngày ra rả vào tai mình là thời buổi này phải thực tế lên. Tụi nó bảo chuyện chăn gối chiếm tới phân nửa hạnh phúc gia đình, không thử trước để biết có hòa hợp không, lỡ cưới về mới phát hiện lệch pha thì lúc đó có mà khóc ra tiếng máng. Mua mèo trong bao là dại lắm. Nghe các ông ấy phân tích về sự hòa hợp cơ thể, mình thấy cũng đúng, thời nay đâu thể nhắm mắt đưa chân như ngày xưa được.
Nhưng ngược lại, khi nhìn vào sự nghiêm túc và có phần rụt rè của người yêu, mình lại tự nhủ phải giữ gìn cho cô ấy. Mình sợ nếu mình cứ cố lấn tới, cô ấy sẽ nghĩ mình yêu chỉ vì chuyện đó, hoặc cô ấy vì chiều mình mà chịu đựng. Đàn ông tụi mình nếu có gì xảy ra, cùng lắm bị nói vài câu, chứ con gái người ta chịu nhiều thiệt thòi và định kiến của xã hội lắm. Rồi nhỡ đâu dính bầu bí ngoài ý muốn khi hai đứa chưa hoàn toàn sẵn sàng chuẩn bị cho đám cưới, lúc đó lại thành ra cập rập, mất đi cái thiêng liêng.
Nhiều đêm nằm nghĩ, tự hỏi bản thân rốt cuộc mình đang làm đúng hay đang quá nhát gan? Có phải mình đang tự tạo áp lực cho cả hai đứa chỉ vì một nỗi sợ vô hình nào đó không?
Mình viết lên đây không phải để tìm một bài học đạo đức hay giáo điều. Mình chỉ muốn hỏi thật lòng các anh em đi trước, đặc biệt là các bác đã lập gia đình. Những ai cưới nhau mà "nhịn" đến tận đêm tân hôn thì cuộc sống sau đó thế nào, có thực sự gặp khủng hoảng về chuyện giường chiếu không? Còn các bác chọn phương án thử trước thì làm sao để vừa thỏa mãn bản năng, vừa khiến bạn gái cảm thấy an toàn và được tôn trọng tuyệt đối?
Mong nhận được những lời chia sẻ thực chiến từ anh em!