Yakimonongon
Cổ động viên
Thật sự là đến hôm nay em không thể nhịn thêm được nữa, lòng vừa buồn vừa ức mà chẳng biết trút vào đâu. Các bác bảo em phải làm sao khi mà mình là người trực tiếp gánh vác, chăm lo cho mẹ từng li từng tí nhưng lại luôn bị những người anh, người chị chẳng đụng tay vào việc gì đứng ngoài "giảng đạo lý" và dạy cách làm người? 
Nhà em có mấy anh chị em, ai cũng có kinh tế ổn định cả. Có anh chị đã nghỉ hưu, lương tháng cả hai vợ chồng tới 27 triệu đồng nhưng lúc nào cũng mở miệng là "bận kiếm tiền lo cho con học đại học". Người khác thì bảo bận, nhưng thực tế lại dành phần lớn thời gian cho thú vui đánh cờ. Trong khi đó, vợ chồng em vẫn đang đi làm đầu tắt mặt tối, nhưng sáng nào em cũng dậy sớm lo hết việc cho mẹ rồi mới đi. Thậm chí trưa nào đúng 11 giờ 30 phút, dù ở cơ quan em cũng phải gọi điện về để nịnh mẹ thì bà mới chịu để vợ em đút cơm. Vậy mà các anh chị lại bảo em "chỉ biết hiếu thảo bằng lời", còn mọi việc đẩy hết cho vợ. Thử hỏi nếu em không đi làm, không lo kinh tế thì lấy gì để nuôi bà, lấy gì để giúp đỡ công việc cho chính con cái của các anh chị hiện nay?
Điều làm em nghẹn lòng nhất là mỗi khi em mệt mỏi, muốn các anh chị cùng san sẻ trách nhiệm thì câu trả lời nhận được luôn là: "Vợ chồng mày chăm mẹ là hưởng hết phước báu rồi, kêu ca là giảm phước đấy". Nực cười thật sự, cái "phước" mà anh chị nói là gì khi mà tất cả những gì vợ chồng em có được hôm nay đều từ hai bàn tay trắng tự gây dựng nên? Các anh chị chưa bao giờ mua cho mẹ nổi một bát bún hay tô phở bà thích, nhưng lạ đời ở chỗ là mẹ em chỉ thương những người ở xa. Vợ em nấu yến, mua trái cây, sữa xịn về mẹ chẳng buồn ăn, nhưng cứ phải nói dối là "anh chị mua đấy" thì mẹ mới vui vẻ ăn hết. Nhiều lúc nhìn vợ vất vả, chăm sóc mẹ chồng hết lòng mà bị mẹ đối xử như vậy, em đau thắt cả lòng.

Em nói thẳng luôn là em không cần tiền của ai cả. Nếu anh chị nào sẵn sàng nhận chăm mẹ, em hứa sẽ chu cấp đầy đủ cho cả mẹ và cả người nuôi không thiếu một đồng. Thế nhưng khi em hỏi nếu vợ chồng em cũng "bận" như anh chị thì mẹ sẽ đi đâu, thì ai nấy đều im lặng. Em chỉ mong một chút sự thấu hiểu, một chút sẻ chia trách nhiệm thực tế chứ không phải là những lời dạy đời sáo rỗng. Đừng có mang cái gương "đạo lý" ra để soi xét em trong khi chính mình thì vô tâm với người mẹ đã sinh thành ra mình. Đau lắm các bác ạ!
Nhà em có mấy anh chị em, ai cũng có kinh tế ổn định cả. Có anh chị đã nghỉ hưu, lương tháng cả hai vợ chồng tới 27 triệu đồng nhưng lúc nào cũng mở miệng là "bận kiếm tiền lo cho con học đại học". Người khác thì bảo bận, nhưng thực tế lại dành phần lớn thời gian cho thú vui đánh cờ. Trong khi đó, vợ chồng em vẫn đang đi làm đầu tắt mặt tối, nhưng sáng nào em cũng dậy sớm lo hết việc cho mẹ rồi mới đi. Thậm chí trưa nào đúng 11 giờ 30 phút, dù ở cơ quan em cũng phải gọi điện về để nịnh mẹ thì bà mới chịu để vợ em đút cơm. Vậy mà các anh chị lại bảo em "chỉ biết hiếu thảo bằng lời", còn mọi việc đẩy hết cho vợ. Thử hỏi nếu em không đi làm, không lo kinh tế thì lấy gì để nuôi bà, lấy gì để giúp đỡ công việc cho chính con cái của các anh chị hiện nay?
Điều làm em nghẹn lòng nhất là mỗi khi em mệt mỏi, muốn các anh chị cùng san sẻ trách nhiệm thì câu trả lời nhận được luôn là: "Vợ chồng mày chăm mẹ là hưởng hết phước báu rồi, kêu ca là giảm phước đấy". Nực cười thật sự, cái "phước" mà anh chị nói là gì khi mà tất cả những gì vợ chồng em có được hôm nay đều từ hai bàn tay trắng tự gây dựng nên? Các anh chị chưa bao giờ mua cho mẹ nổi một bát bún hay tô phở bà thích, nhưng lạ đời ở chỗ là mẹ em chỉ thương những người ở xa. Vợ em nấu yến, mua trái cây, sữa xịn về mẹ chẳng buồn ăn, nhưng cứ phải nói dối là "anh chị mua đấy" thì mẹ mới vui vẻ ăn hết. Nhiều lúc nhìn vợ vất vả, chăm sóc mẹ chồng hết lòng mà bị mẹ đối xử như vậy, em đau thắt cả lòng.

Em nói thẳng luôn là em không cần tiền của ai cả. Nếu anh chị nào sẵn sàng nhận chăm mẹ, em hứa sẽ chu cấp đầy đủ cho cả mẹ và cả người nuôi không thiếu một đồng. Thế nhưng khi em hỏi nếu vợ chồng em cũng "bận" như anh chị thì mẹ sẽ đi đâu, thì ai nấy đều im lặng. Em chỉ mong một chút sự thấu hiểu, một chút sẻ chia trách nhiệm thực tế chứ không phải là những lời dạy đời sáo rỗng. Đừng có mang cái gương "đạo lý" ra để soi xét em trong khi chính mình thì vô tâm với người mẹ đã sinh thành ra mình. Đau lắm các bác ạ!