songoku611
Cổ động viên
Trong ngày mà Manchester United đánh bại Brentford ngay trên sân nhà, dĩ nhiên Casemiro hay Bruno Fernandes sẽ là 2 cái tên được nhiều người nhắc tới. Nhưng nếu để ý kỹ, Amad Diallo dường như lại là điểm đen duy nhất trong ngày toàn đội thăng hoa.
Trước khi bước vào trận đấu này, Amad chỉ được chơi vỏn vẹn 10 phút trước Chelsea. Tuy nhiên, việc Matheus Cunha bất ngờ gặp chấn thương ngay trước màn đối đầu với Bầy Ong buộc Carrick phải để kèo trái trẻ tuổi này ra sân ngay từ đầu. Và ngay ở phút thứ 2, pha bỏ lỡ cơ hội ghi bàn mười mươi khi Kelleher đã rời khỏi khung thành như báo hiệu một ngày chẳng lành cho chàng trai người Bờ Biển Ngà.

Amad vật vờ như một bóng ma trên sân, khi anh chẳng có nổi 1 pha qua người thành công nào dù đây vốn là điểm đặc biệt của cầu thủ này. 3 cơ hội bị bỏ lỡ cùng 1 bàn thắng bị từ chối bởi lỗi việt vị có lẽ là những gì thể hiện rõ nhất tâm lý chưa sẵn sàng của số 16 trong ngày hiếm hoi được đá chính.
Việc bị thay ra khi United đã dẫn 2-0 và cần gia tăng khả năng phòng ngự là điều dễ hiểu với Amad. Đã hơn 4 tháng kể từ ngày tiền vệ này ghi bàn cho Man United, và số màn trình diễn thuyết phục của anh ấy chỉ đếm trên đầu ngón tay kể từ khi Carrick tiếp quản đội bóng, dù đã xuất phát trong 9/12 trận dưới thời HLV mới.
Phần nào sự cảm thông được dành tới cho cầu thủ 23 tuổi, khi ngày hôm nay anh được ban huấn luyện bố trí chơi ở biên trái, vị trí vốn không phù hợp với cái chân trái của anh ta. Khó có thể đòi hỏi phong độ ổn định trong lối chơi của Amad nếu anh cứ phải xoay tua 3-4 vị trí khác nhau trong cùng 1 mùa giải.
Hơn nữa, việc chỉ còn là cái tên thay thế cho cả vị trí tiền đạo cánh phải lẫn cánh trái khiến cựu cầu thủ Atalanta không giữ được thể trạng tốt nhất để sẵn sàng thay thế 1 trong 2 trụ cột là Cunha và Mbeumo khi họ không thể thi đấu.
Mùa giải thứ 5 khoác áo Quỷ Đỏ, nhưng mới là mùa thứ 2 mà Amad được sử dụng thường xuyên. Tương lai của cầu thủ này vẫn còn ở phía trước, với mục tiêu giúp Man United giữ chắc vị trí thứ 3 tại Premier League, cũng như hướng tới 1 kỳ World Cup thật bùng nổ, nơi anh sẽ là hạt nhân chính của đội tuyển Bờ Biển Ngà.
Và hơn hết, các cổ động viên vẫn chờ một ngày nào đó, sẽ lại được nhìn thấy một ngôi sao trẻ ngạo nghễ ăn mừng, giơ chiếc áo số 16 về phía khán đài, như những gì anh từng làm trước Liverpool.
Trước khi bước vào trận đấu này, Amad chỉ được chơi vỏn vẹn 10 phút trước Chelsea. Tuy nhiên, việc Matheus Cunha bất ngờ gặp chấn thương ngay trước màn đối đầu với Bầy Ong buộc Carrick phải để kèo trái trẻ tuổi này ra sân ngay từ đầu. Và ngay ở phút thứ 2, pha bỏ lỡ cơ hội ghi bàn mười mươi khi Kelleher đã rời khỏi khung thành như báo hiệu một ngày chẳng lành cho chàng trai người Bờ Biển Ngà.

Amad vật vờ như một bóng ma trên sân, khi anh chẳng có nổi 1 pha qua người thành công nào dù đây vốn là điểm đặc biệt của cầu thủ này. 3 cơ hội bị bỏ lỡ cùng 1 bàn thắng bị từ chối bởi lỗi việt vị có lẽ là những gì thể hiện rõ nhất tâm lý chưa sẵn sàng của số 16 trong ngày hiếm hoi được đá chính.
Việc bị thay ra khi United đã dẫn 2-0 và cần gia tăng khả năng phòng ngự là điều dễ hiểu với Amad. Đã hơn 4 tháng kể từ ngày tiền vệ này ghi bàn cho Man United, và số màn trình diễn thuyết phục của anh ấy chỉ đếm trên đầu ngón tay kể từ khi Carrick tiếp quản đội bóng, dù đã xuất phát trong 9/12 trận dưới thời HLV mới.
Phần nào sự cảm thông được dành tới cho cầu thủ 23 tuổi, khi ngày hôm nay anh được ban huấn luyện bố trí chơi ở biên trái, vị trí vốn không phù hợp với cái chân trái của anh ta. Khó có thể đòi hỏi phong độ ổn định trong lối chơi của Amad nếu anh cứ phải xoay tua 3-4 vị trí khác nhau trong cùng 1 mùa giải.
Hơn nữa, việc chỉ còn là cái tên thay thế cho cả vị trí tiền đạo cánh phải lẫn cánh trái khiến cựu cầu thủ Atalanta không giữ được thể trạng tốt nhất để sẵn sàng thay thế 1 trong 2 trụ cột là Cunha và Mbeumo khi họ không thể thi đấu.
Mùa giải thứ 5 khoác áo Quỷ Đỏ, nhưng mới là mùa thứ 2 mà Amad được sử dụng thường xuyên. Tương lai của cầu thủ này vẫn còn ở phía trước, với mục tiêu giúp Man United giữ chắc vị trí thứ 3 tại Premier League, cũng như hướng tới 1 kỳ World Cup thật bùng nổ, nơi anh sẽ là hạt nhân chính của đội tuyển Bờ Biển Ngà.
Và hơn hết, các cổ động viên vẫn chờ một ngày nào đó, sẽ lại được nhìn thấy một ngôi sao trẻ ngạo nghễ ăn mừng, giơ chiếc áo số 16 về phía khán đài, như những gì anh từng làm trước Liverpool.