MEAT & MEET ngon hơn
Cổ động viên
Chào mọi người, hôm nay ngồi một mình nơi đất khách, em thực sự cảm thấy lòng trĩu nặng nên muốn lên đây trút bỏ tâm sự. Không biết có ai cùng hoàn cảnh với em không, cái cảm giác mà nơi mình gọi là "nhà", là bến đỗ bình yên, hóa ra lại là nơi khiến mình tổn thương nhất. 
Em là con út, lớn lên trong một gia đình nghèo và đầy rẫy mâu thuẫn. Tuổi thơ của em là những trận đòn roi, cãi vã mỗi khi bố say rượu. Chính vì thế, em luôn khao khát được thoát ly. Sau bao nỗ lực, em cũng đi được nước ngoài làm việc. Những ngày đầu khó khăn, nợ nần chồng chất, em làm đủ mọi việc từ lập trình đến quản lý để có tiền gửi về lo cho gia đình. Một mình chống chọi với bệnh tật, cô đơn và áp lực nơi xứ người, em chỉ biết lấy gia đình làm động lực.

Nhưng sự thật lại tát cho em một gáo nước lạnh vào dịp Tết vừa rồi.
Trong một lúc gia đình cãi vã, mẹ em vô tình tiết lộ rằng mảnh đất bố mẹ mua nhiều năm trước thực chất được mua bằng chính số tiền em gửi về từ hồi còn là sinh viên. Đáng lẽ số tiền đó để trả nợ, nhưng bố mẹ lại âm thầm đi mua đất. Điều đau lòng hơn cả là bố mẹ đã vài lần định sang tên mảnh đất đó cho anh trai em mà không hề hỏi ý kiến em một lời.
Thực sự, điều làm em buồn không phải là giá trị của mảnh đất. Nếu bố mẹ dùng tiền đó để dưỡng già, em sẵn sàng biếu hết. Nhưng cái cảm giác không được tin tưởng, không được tôn trọng nó đau lắm các bác ạ. Mọi quyết định liên quan đến tài sản và cuộc đời em, từ chuyện thi đại học hồi xưa đến chuyện tiền bạc bây giờ, bố mẹ đều tự ý quyết định sau lưng em.
Các chị gái thì khuyên em nên nhẫn nhịn, thôi thì coi như nhường cho con cháu của anh trai. Nhưng em thấy nghẹn lòng quá. Từ nhỏ em đã luôn phải nhường nhịn, đi xa rồi vẫn một tay lo toan, mỗi khi bố mẹ ốm đau là em lại tất tả bay về chăm sóc. Vậy mà cuối cùng, trong mắt bố mẹ, em chỉ là "nguồn tiền" chứ không phải là người cần được tôn trọng sao?
Dạo này mẹ hay gọi điện sang nhưng em thấy rối bời lắm, chỉ biết trả lời qua loa cho xong chuyện. Em vốn là người hay để ý cảm xúc của người khác nên giờ vừa buồn vừa sợ làm bố mẹ buồn, nhưng cứ im lặng mãi thế này em thấy mình kiệt sức quá.
Có bác nào từng bị gia đình đối xử "bất công" một cách thầm lặng như vậy chưa? Em nên nói thẳng ra cho nhẹ lòng hay cứ tiếp tục giữ khoảng cách như hiện tại đây ạ? Nơi để về mà giờ lại thấy bất an quá...
Em là con út, lớn lên trong một gia đình nghèo và đầy rẫy mâu thuẫn. Tuổi thơ của em là những trận đòn roi, cãi vã mỗi khi bố say rượu. Chính vì thế, em luôn khao khát được thoát ly. Sau bao nỗ lực, em cũng đi được nước ngoài làm việc. Những ngày đầu khó khăn, nợ nần chồng chất, em làm đủ mọi việc từ lập trình đến quản lý để có tiền gửi về lo cho gia đình. Một mình chống chọi với bệnh tật, cô đơn và áp lực nơi xứ người, em chỉ biết lấy gia đình làm động lực.

Nhưng sự thật lại tát cho em một gáo nước lạnh vào dịp Tết vừa rồi.
Trong một lúc gia đình cãi vã, mẹ em vô tình tiết lộ rằng mảnh đất bố mẹ mua nhiều năm trước thực chất được mua bằng chính số tiền em gửi về từ hồi còn là sinh viên. Đáng lẽ số tiền đó để trả nợ, nhưng bố mẹ lại âm thầm đi mua đất. Điều đau lòng hơn cả là bố mẹ đã vài lần định sang tên mảnh đất đó cho anh trai em mà không hề hỏi ý kiến em một lời.
Thực sự, điều làm em buồn không phải là giá trị của mảnh đất. Nếu bố mẹ dùng tiền đó để dưỡng già, em sẵn sàng biếu hết. Nhưng cái cảm giác không được tin tưởng, không được tôn trọng nó đau lắm các bác ạ. Mọi quyết định liên quan đến tài sản và cuộc đời em, từ chuyện thi đại học hồi xưa đến chuyện tiền bạc bây giờ, bố mẹ đều tự ý quyết định sau lưng em.
Các chị gái thì khuyên em nên nhẫn nhịn, thôi thì coi như nhường cho con cháu của anh trai. Nhưng em thấy nghẹn lòng quá. Từ nhỏ em đã luôn phải nhường nhịn, đi xa rồi vẫn một tay lo toan, mỗi khi bố mẹ ốm đau là em lại tất tả bay về chăm sóc. Vậy mà cuối cùng, trong mắt bố mẹ, em chỉ là "nguồn tiền" chứ không phải là người cần được tôn trọng sao?
Dạo này mẹ hay gọi điện sang nhưng em thấy rối bời lắm, chỉ biết trả lời qua loa cho xong chuyện. Em vốn là người hay để ý cảm xúc của người khác nên giờ vừa buồn vừa sợ làm bố mẹ buồn, nhưng cứ im lặng mãi thế này em thấy mình kiệt sức quá.
Có bác nào từng bị gia đình đối xử "bất công" một cách thầm lặng như vậy chưa? Em nên nói thẳng ra cho nhẹ lòng hay cứ tiếp tục giữ khoảng cách như hiện tại đây ạ? Nơi để về mà giờ lại thấy bất an quá...