Khải Tuấn
Cổ động viên
Chào các bác, hôm nay ngồi rảnh rỗi nhìn lại chặng đường đã qua, em bỗng muốn tâm sự một chút về cái chuyện mà thiên hạ hay mang ra bàn tán: chuyện ở rể.
Em năm nay 40 tuổi rồi, và tính đến nay cũng đã có thâm niên 13 năm ở rể. Nói thật là từ ngày cưới vợ đến giờ, em nghe không thiếu những câu hỏi hay lời ra tiếng vào về việc này. Có người hỏi vì tò mò, có người trêu đùa, nhưng cũng có không ít người giữ quan niệm cổ hủ rằng đàn ông ở rể thì khó mà "ngẩng đầu" lên được với đời.
Hồi đầu em cũng có lúc để tâm, suy nghĩ nhiều lắm chứ. Nhưng rồi em nhận ra mỗi người một hoàn cảnh, một lựa chọn. Với em, ở rể là lựa chọn tự nguyện của bản thân. Ngày trẻ em đi xem tử vi, người ta cũng bảo ở rể thì gia đình mới thuận lợi, lúc đó nghe cho vui thôi nhưng cưới xong thấy sống ở quê vợ lại là hợp lý nhất.

Vợ em làm giáo viên, công việc ổn định gần nhà, còn em làm kinh doanh nên nay đây mai đó. Em quan niệm đơn giản thôi, trong nhà ai tiện thay đổi hơn thì nên thay đổi để gia đình sớm ổn định. Nhà vợ em có 3 chị em gái, chị và em đều đi làm ở Tây Nguyên cùng bố mẹ, chỉ có vợ chồng em ở lại quê nhà. Mấy năm đầu em vẫn đi làm xa, cuối tuần mới về, nhưng 6 năm trở lại đây em mới thực sự ở nhà toàn thời gian cùng gia đình.
Nếu hỏi nhà vợ có giúp đỡ không, em thẳng thắn trả lời là có. Hồi em khởi nghiệp, bố mẹ vợ cho vay ít vốn, sau này em mang trả mà ông bà nhất quyết không nhận. Đến lúc mua đất, xây nhà, ông bà cũng hỗ trợ hết lòng, ngôi nhà hiện tại của vợ chồng em cũng nằm trên mảnh đất bố mẹ vợ cho. Em luôn khắc cốt ghi tâm điều đó, vì em hiểu nếu không có ông bà, cuộc sống của vợ chồng em những năm qua chắc chắn sẽ vất vả hơn rất nhiều.
Nhiều người bảo em đang dựa hơi nhà vợ, em cũng chẳng phủ nhận việc mình nhận sự giúp đỡ. Nhưng em luôn tự nhủ rằng, sự hỗ trợ đó là cái nền tảng để mình phát triển tốt hơn, chứ không phải lý do để mình sống dựa dẫm, lười biếng. Em vẫn luôn nỗ lực làm việc, tự chủ tài chính và làm tròn trách nhiệm của người chồng, người cha.
Sau 13 năm, em thấy mình chẳng có gì phải hối hận cả. Quan trọng là mình sống thế nào, đối đãi với người thân ra sao, chứ cái mác "ở rể" chẳng định nghĩa được giá trị của người đàn ông các bác ạ. Có bác nào ở đây cũng đang chung hoàn cảnh với em không, vào chia sẻ cho vui nhé!
Em năm nay 40 tuổi rồi, và tính đến nay cũng đã có thâm niên 13 năm ở rể. Nói thật là từ ngày cưới vợ đến giờ, em nghe không thiếu những câu hỏi hay lời ra tiếng vào về việc này. Có người hỏi vì tò mò, có người trêu đùa, nhưng cũng có không ít người giữ quan niệm cổ hủ rằng đàn ông ở rể thì khó mà "ngẩng đầu" lên được với đời.
Hồi đầu em cũng có lúc để tâm, suy nghĩ nhiều lắm chứ. Nhưng rồi em nhận ra mỗi người một hoàn cảnh, một lựa chọn. Với em, ở rể là lựa chọn tự nguyện của bản thân. Ngày trẻ em đi xem tử vi, người ta cũng bảo ở rể thì gia đình mới thuận lợi, lúc đó nghe cho vui thôi nhưng cưới xong thấy sống ở quê vợ lại là hợp lý nhất.

Vợ em làm giáo viên, công việc ổn định gần nhà, còn em làm kinh doanh nên nay đây mai đó. Em quan niệm đơn giản thôi, trong nhà ai tiện thay đổi hơn thì nên thay đổi để gia đình sớm ổn định. Nhà vợ em có 3 chị em gái, chị và em đều đi làm ở Tây Nguyên cùng bố mẹ, chỉ có vợ chồng em ở lại quê nhà. Mấy năm đầu em vẫn đi làm xa, cuối tuần mới về, nhưng 6 năm trở lại đây em mới thực sự ở nhà toàn thời gian cùng gia đình.
Nếu hỏi nhà vợ có giúp đỡ không, em thẳng thắn trả lời là có. Hồi em khởi nghiệp, bố mẹ vợ cho vay ít vốn, sau này em mang trả mà ông bà nhất quyết không nhận. Đến lúc mua đất, xây nhà, ông bà cũng hỗ trợ hết lòng, ngôi nhà hiện tại của vợ chồng em cũng nằm trên mảnh đất bố mẹ vợ cho. Em luôn khắc cốt ghi tâm điều đó, vì em hiểu nếu không có ông bà, cuộc sống của vợ chồng em những năm qua chắc chắn sẽ vất vả hơn rất nhiều.
Nhiều người bảo em đang dựa hơi nhà vợ, em cũng chẳng phủ nhận việc mình nhận sự giúp đỡ. Nhưng em luôn tự nhủ rằng, sự hỗ trợ đó là cái nền tảng để mình phát triển tốt hơn, chứ không phải lý do để mình sống dựa dẫm, lười biếng. Em vẫn luôn nỗ lực làm việc, tự chủ tài chính và làm tròn trách nhiệm của người chồng, người cha.
Sau 13 năm, em thấy mình chẳng có gì phải hối hận cả. Quan trọng là mình sống thế nào, đối đãi với người thân ra sao, chứ cái mác "ở rể" chẳng định nghĩa được giá trị của người đàn ông các bác ạ. Có bác nào ở đây cũng đang chung hoàn cảnh với em không, vào chia sẻ cho vui nhé!