Tyrion Lannister
Khán giả
Tiếng Chuông Lúc Bình Minh Và Cuộc Gọi Từ Chối Tiền Thưởng Kỳ Lạ
Vào lúc 8 giờ 55 phút sáng ngày 12 tháng 5 năm 1989, bầu không khí tĩnh lặng tại đồn cảnh sát Sa Điền (Cửu Long, Hồng Kông) bị xé toạc bởi tiếng chuông điện thoại dồn dập. Sau khi Ngạn Sir – viên cảnh sát trực ban – nhấc máy, một giọng nam trung niên trầm thấp, đầy bí ẩn vang lên ở đầu dây bên kia:
"Alo, tổ triệt phá ma túy đấy phải không? Tôi muốn tố giác một ổ xưởng chế biến "hàng trắng". Nếu thông tin chính xác thì tôi được nhận bao nhiêu tiền thưởng?"
"Dĩ nhiên là có phần thưởng xứng đáng, nhưng con số cụ thể còn tùy thuộc vào quy mô tang vật thu giữ được khi phá án. Xin hỏi anh muốn tố cáo ai? Địa điểm chính xác ở đâu?", Ngạn Sir lập tức phản xạ theo nghiệp vụ.
"Tầng hai, căn nhà số 33 thuộc thôn Tác Sương Khanh, khu Sa Điền", người đàn ông đáp bằng tông giọng lạnh lùng, không chút cảm xúc.
"Anh có bằng chứng xác thực nào không? Liệu anh có thể để lại số điện thoại để chúng tôi tiện liên lạc khi cần thiết?"
"Không cần phương thức liên lạc gì hết! Cứ tự đến đó mà bắt tận tay day tận trán, không phải sẽ rõ mười mươi sao?", gã đàn ông bắt đầu tỏ ra mất kiên nhẫn, gằn giọng đầy bực dọc.
"Nhưng nếu không có cách nào liên lạc, làm sao chúng tôi giải ngân tiền thưởng cho anh được? Anh cứ yên tâm, danh tính của người cung cấp tin mật sẽ được giữ kín tuyệt đối."
"Tôi... tôi không thèm lấy tiền nữa! Các người mau đến đó đi!"
Chưa kịp để Ngạn Sir hỏi thêm bất cứ câu nào, người đàn ông bí ẩn đã dập máy một cách dứt khoát, để lại những tiếng "tút tút" kéo dài trong sự ngỡ ngàng của viên sĩ quan.
Cú Bẻ Lái Tại Hiện Trường: Cơn Ác Mộng Trong Chiếc Thùng Sắt
Động cơ ban đầu rõ ràng là vì tiền thưởng, tại sao chỉ sau vài câu hỏi lại đột ngột từ bỏ? Sự mâu thuẫn này khiến Ngạn Sir linh cảm có điều chẳng lành. Không dám chậm trễ, anh lập tức báo cáo toàn bộ sự việc lên cấp trên.
Nhận thấy tính chất nghiêm trọng, Thanh tra Trương – người đứng đầu đội bài trừ ma túy đồn Sa Điền – đã triệu tập hơn mười trinh sát dày dạn kinh nghiệm, lập tức xuất phát hướng về căn nhà số 33 thôn Tác Sương Khanh.
Sự thật lịch sử: Nhiều nguồn tin và video phá án lan truyền trên mạng xã hội sau này thường thêu dệt rằng vụ án bị phát hiện do hàng xóm ngửi thấy mùi hôi thối rồi báo cảnh sát. Tuy nhiên, hồ sơ gốc khẳng định lực lượng chức năng tiếp cận hiện trường nhờ cuộc gọi tố giác tội phạm ma túy. Thời điểm đó, Cục Điều tra Ma túy (NB) cũng đang bám đuôi một đại lý phân phối chất cấm xuyên Đông Nam Á tại khu Cửu Long. Sự trùng hợp này khiến quân số bao vây tòa nhà lên tới hơn 30 cảnh sát, suýt chút nữa đã phong tỏa cả một tuyến đường.
9 giờ 40 phút sáng, đoàn xe cảnh sát áp sát căn nhà biệt thự kiểu Tây ba tầng. Một người thuê nhà ở tầng trệt nhanh chóng hợp tác mở cánh cổng sắt lớn bên ngoài. Tuy nhiên, lối dẫn lên tầng hai lại bị chặn đứng bởi một cánh cửa chống trộm kiên cố, tách biệt hoàn toàn không gian của các hộ phía trên.
Thanh tra Trương bước lên gõ cửa dồn dập. Một phút, hai phút trôi qua... không gian vẫn im lìm đến đáng sợ.
"Người sống ở tầng trên là ai? Họ đi vắng rồi à?", Thanh tra Trương quay sang hỏi người thuê nhà tầng trệt.
"Tôi cũng không rõ tên họ, chỉ nghe bảo là một Hoa kiều Mỹ. Anh ta có cô bạn gái trẻ lắm, tầm giờ này chắc vẫn đang ở trong nhà chứ nhỉ?"
"Thông báo cho lực lượng cứu hỏa mang dụng cụ đến phá khóa ngay", Thanh tra Trương ra lệnh.
Thế nhưng, lời vừa dứt thì tiếng lạch cạch vang lên, cánh cửa từ bên trong mở ra. Một gã đàn ông trung niên ló mặt với vẻ mặt hầm hố, hằn học quát lớn: "Sáng sớm ngày ra các người làm cái trò gì thế? Tìm ai? Có biết là đang quấy rối dân lành không? Tôi sẽ kiện các người!"
"Chúng tôi nhận được nguồn tin tố giác nơi này là tụ điểm sản xuất ma túy, yêu cầu anh chấp hành lệnh khám xét", Thanh tra Trương lạnh lùng gạt phắt thái độ bất hợp tác, vung tay ra hiệu cho các trinh sát ập vào, lao thẳng lên tầng hai.
Tại phòng ngủ tầng hai, một cô gái trẻ đang ngồi thất thần trên giường. Sau một hồi lật tung mọi ngóc ngách, cảnh sát không tìm thấy xưởng chế biến quy mô lớn nào, ngoại trừ một vài mảnh giấy bạc nghi dùng để đóng gói chất cấm vứt vương vãi trên tủ đầu giường.
"Hai người tên gì? Đống giấy này là thế nào? Từ đâu mà có?", Thanh tra Trương nghiêm giọng chất vấn.
"Tôi tên Hoàng Đại Vệ (Huang Dawei), đây là bạn gái tôi – Dư Mộ Linh (Yu Muling). Mấy cái này chỉ là giấy gói kẹo bình thường thôi mà cán bộ? Chúng tôi đều là công dân lương thiện, làm sao biết chế biến ma túy là gì, chắc chắn có sự nhầm lẫn ở đây rồi", gã đàn ông tên Hoàng Đại Vệ trả lời với vẻ mặt cố tỏ ra bình thản. Thế nhưng, đôi mắt đảo liên tục cùng cái trán rịn mồ hôi hột đã tố cáo tâm lý cực kỳ bất ổn của gã.
Ngay vào khoảnh khắc bầu không khí đang căng như dây đàn, một tiếng thét thất thanh của trinh sát từ tầng ba vọng xuống phá tan sự bế tắc: "Trương Sir! Mau lên đây nhìn xem! Phòng tắm tầng trên có biến lớn rồi!"
Mùi Axit Ăn Mòn Và Nửa Thi Thể Bồng Bềnh
Thanh tra Trương biến sắc, lập tức ra lệnh áp giải cả Hoàng Đại Vệ và Dư Mộ Linh theo sát phía sau để lên tầng ba. Vừa đặt chân lên cầu thang, một mùi vị hỗn tạp, vừa chua loét của hóa chất, vừa nồng nặc mùi hữu cơ phân hủy sộc thẳng vào mũi. Các trinh sát đứng trước cửa phòng tắm đều phải lấy tay bịt chặt mũi, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng.
Bước vào bên trong, đập vào mắt mọi người là một chiếc bồn tắm lớn, bên trong đặt một thùng sắt công nghiệp có nắp đậy chặt. Trên nắp thùng được đục sẵn vài lỗ thông khí nhỏ – nơi những làn khói trắng mang theo thứ mùi hôi thối dị hợm đang liên tục rò rỉ ra ngoài môi trường.
"Trong thùng này chứa cái gì?", Thanh tra Trương gầm lên, quay sang chất vấn cặp tình nhân.
Đáp lại câu hỏi của viên thanh tra, cả Hoàng Đại Vệ và Dư Mộ Linh đều cúi gầm mặt, im lặng đến đáng sợ. Sự im lặng của kẻ thủ ác luôn là điềm báo cho một sự thật rợn tóc gáy.
Nhận thấy tính chất nguy hiểm, các cảnh sát tạm thời rút ra ngoài ban công, châm vài điếu thuốc nhằm dùng khói thuốc át đi thứ mùi tử khí đang bủa vây. Năm phút sau, khi đã chuẩn bị sẵn tâm lý, ba trinh sát lực lưỡng cùng nhau dùng kìm cộng lực bật tung nắp thùng sắt.
Một cảnh tượng kinh hoàng hiển hiện trước mắt khiến ngay cả những cảnh sát hình sự chai sạn nhất cũng phải rùng mình, nôn ọe. Bên trong thùng sắt đổ đầy một loại dung dịch hóa chất đặc quánh màu vàng cua đang sủi bọt. Và nổi bồng bềnh giữa thứ chất lỏng ăn mòn tàn nhẫn đó là nửa thân người của một phụ nữ, da thịt đã bị tiêu hủy đến biến dạng hoàn toàn. Sự tàn độc này vượt xa trí tưởng tượng của bất kỳ bộ phim kinh dị nào thời bấy giờ.
Vụ án ma túy trong phút chốc đã biến chuyển thành một vụ án mạng kinh thiên động địa. Đến 11 giờ trưa cùng ngày, Đội Trọng án số 2 khu Sa Điền chính thức tiếp quản hiện trường. Các chuyên gia pháp y, kỹ thuật hình sự được huy động tối đa để thu thập từng manh mối nhỏ nhất.
Kết quả khám xét chi tiết căn nhà thu được những vật chứng như sau:
- Một lượng nhỏ Cocaine giấu trong ngăn kéo phòng ngủ tầng hai.
- Một hũ thủy tinh lớn còn sót lại axit mạnh (nước cường toan) trong phòng tắm tầng ba.
- 2 vỏ lon chất tẩy rửa công nghiệp Caustic Soda (Xút ăn da).
- 3 bình xịt khử mùi phòng đã xịt cạn kiệt.
- Dưới rãnh mương thoát nước quanh tòa nhà, cảnh sát lọc ra được một số mảnh mô thịt vụn chưa kịp tan hết.
Đến ngày hôm sau, bộ phận giám định vân tay đã trích xuất thành công dấu vết của Dư Mộ Linh trên một bình xịt khử mùi tìm thấy trong hộp dụng cụ. Đáng chú ý, trên các bình hóa chất hủy xác lại hoàn toàn sạch bóng, không để lại bất kỳ dấu vân tay nào của cả hai nghi phạm.
Sửa lần cuối:




