Góc nhìn [Án mạng] Thập đại kỳ án Hongkong: Vụ án hòa tan thi thể nữ tiếp viên hàng không gây rúng động

Lượt xem: 347

Tyrion Lannister

Khán giả
Tiếng Chuông Lúc Bình Minh Và Cuộc Gọi Từ Chối Tiền Thưởng Kỳ Lạ
Vào lúc 8 giờ 55 phút sáng ngày 12 tháng 5 năm 1989, bầu không khí tĩnh lặng tại đồn cảnh sát Sa Điền (Cửu Long, Hồng Kông) bị xé toạc bởi tiếng chuông điện thoại dồn dập. Sau khi Ngạn Sir – viên cảnh sát trực ban – nhấc máy, một giọng nam trung niên trầm thấp, đầy bí ẩn vang lên ở đầu dây bên kia:​
"Alo, tổ triệt phá ma túy đấy phải không? Tôi muốn tố giác một ổ xưởng chế biến "hàng trắng". Nếu thông tin chính xác thì tôi được nhận bao nhiêu tiền thưởng?"​
"Dĩ nhiên là có phần thưởng xứng đáng, nhưng con số cụ thể còn tùy thuộc vào quy mô tang vật thu giữ được khi phá án. Xin hỏi anh muốn tố cáo ai? Địa điểm chính xác ở đâu?", Ngạn Sir lập tức phản xạ theo nghiệp vụ.​
"Tầng hai, căn nhà số 33 thuộc thôn Tác Sương Khanh, khu Sa Điền", người đàn ông đáp bằng tông giọng lạnh lùng, không chút cảm xúc.​
"Anh có bằng chứng xác thực nào không? Liệu anh có thể để lại số điện thoại để chúng tôi tiện liên lạc khi cần thiết?"​
"Không cần phương thức liên lạc gì hết! Cứ tự đến đó mà bắt tận tay day tận trán, không phải sẽ rõ mười mươi sao?", gã đàn ông bắt đầu tỏ ra mất kiên nhẫn, gằn giọng đầy bực dọc.​
"Nhưng nếu không có cách nào liên lạc, làm sao chúng tôi giải ngân tiền thưởng cho anh được? Anh cứ yên tâm, danh tính của người cung cấp tin mật sẽ được giữ kín tuyệt đối."​
"Tôi... tôi không thèm lấy tiền nữa! Các người mau đến đó đi!"​
Chưa kịp để Ngạn Sir hỏi thêm bất cứ câu nào, người đàn ông bí ẩn đã dập máy một cách dứt khoát, để lại những tiếng "tút tút" kéo dài trong sự ngỡ ngàng của viên sĩ quan.​
Cú Bẻ Lái Tại Hiện Trường: Cơn Ác Mộng Trong Chiếc Thùng Sắt
Động cơ ban đầu rõ ràng là vì tiền thưởng, tại sao chỉ sau vài câu hỏi lại đột ngột từ bỏ? Sự mâu thuẫn này khiến Ngạn Sir linh cảm có điều chẳng lành. Không dám chậm trễ, anh lập tức báo cáo toàn bộ sự việc lên cấp trên.​
Nhận thấy tính chất nghiêm trọng, Thanh tra Trương – người đứng đầu đội bài trừ ma túy đồn Sa Điền – đã triệu tập hơn mười trinh sát dày dạn kinh nghiệm, lập tức xuất phát hướng về căn nhà số 33 thôn Tác Sương Khanh.​
Sự thật lịch sử: Nhiều nguồn tin và video phá án lan truyền trên mạng xã hội sau này thường thêu dệt rằng vụ án bị phát hiện do hàng xóm ngửi thấy mùi hôi thối rồi báo cảnh sát. Tuy nhiên, hồ sơ gốc khẳng định lực lượng chức năng tiếp cận hiện trường nhờ cuộc gọi tố giác tội phạm ma túy. Thời điểm đó, Cục Điều tra Ma túy (NB) cũng đang bám đuôi một đại lý phân phối chất cấm xuyên Đông Nam Á tại khu Cửu Long. Sự trùng hợp này khiến quân số bao vây tòa nhà lên tới hơn 30 cảnh sát, suýt chút nữa đã phong tỏa cả một tuyến đường.​
9 giờ 40 phút sáng, đoàn xe cảnh sát áp sát căn nhà biệt thự kiểu Tây ba tầng. Một người thuê nhà ở tầng trệt nhanh chóng hợp tác mở cánh cổng sắt lớn bên ngoài. Tuy nhiên, lối dẫn lên tầng hai lại bị chặn đứng bởi một cánh cửa chống trộm kiên cố, tách biệt hoàn toàn không gian của các hộ phía trên.​
Thanh tra Trương bước lên gõ cửa dồn dập. Một phút, hai phút trôi qua... không gian vẫn im lìm đến đáng sợ.​
"Người sống ở tầng trên là ai? Họ đi vắng rồi à?", Thanh tra Trương quay sang hỏi người thuê nhà tầng trệt.​
"Tôi cũng không rõ tên họ, chỉ nghe bảo là một Hoa kiều Mỹ. Anh ta có cô bạn gái trẻ lắm, tầm giờ này chắc vẫn đang ở trong nhà chứ nhỉ?"​
"Thông báo cho lực lượng cứu hỏa mang dụng cụ đến phá khóa ngay", Thanh tra Trương ra lệnh.​
Thế nhưng, lời vừa dứt thì tiếng lạch cạch vang lên, cánh cửa từ bên trong mở ra. Một gã đàn ông trung niên ló mặt với vẻ mặt hầm hố, hằn học quát lớn: "Sáng sớm ngày ra các người làm cái trò gì thế? Tìm ai? Có biết là đang quấy rối dân lành không? Tôi sẽ kiện các người!"​
"Chúng tôi nhận được nguồn tin tố giác nơi này là tụ điểm sản xuất ma túy, yêu cầu anh chấp hành lệnh khám xét", Thanh tra Trương lạnh lùng gạt phắt thái độ bất hợp tác, vung tay ra hiệu cho các trinh sát ập vào, lao thẳng lên tầng hai.​
Tại phòng ngủ tầng hai, một cô gái trẻ đang ngồi thất thần trên giường. Sau một hồi lật tung mọi ngóc ngách, cảnh sát không tìm thấy xưởng chế biến quy mô lớn nào, ngoại trừ một vài mảnh giấy bạc nghi dùng để đóng gói chất cấm vứt vương vãi trên tủ đầu giường.​
"Hai người tên gì? Đống giấy này là thế nào? Từ đâu mà có?", Thanh tra Trương nghiêm giọng chất vấn.​
"Tôi tên Hoàng Đại Vệ (Huang Dawei), đây là bạn gái tôi – Dư Mộ Linh (Yu Muling). Mấy cái này chỉ là giấy gói kẹo bình thường thôi mà cán bộ? Chúng tôi đều là công dân lương thiện, làm sao biết chế biến ma túy là gì, chắc chắn có sự nhầm lẫn ở đây rồi", gã đàn ông tên Hoàng Đại Vệ trả lời với vẻ mặt cố tỏ ra bình thản. Thế nhưng, đôi mắt đảo liên tục cùng cái trán rịn mồ hôi hột đã tố cáo tâm lý cực kỳ bất ổn của gã.​
Ngay vào khoảnh khắc bầu không khí đang căng như dây đàn, một tiếng thét thất thanh của trinh sát từ tầng ba vọng xuống phá tan sự bế tắc: "Trương Sir! Mau lên đây nhìn xem! Phòng tắm tầng trên có biến lớn rồi!"​
Mùi Axit Ăn Mòn Và Nửa Thi Thể Bồng Bềnh
Thanh tra Trương biến sắc, lập tức ra lệnh áp giải cả Hoàng Đại Vệ và Dư Mộ Linh theo sát phía sau để lên tầng ba. Vừa đặt chân lên cầu thang, một mùi vị hỗn tạp, vừa chua loét của hóa chất, vừa nồng nặc mùi hữu cơ phân hủy sộc thẳng vào mũi. Các trinh sát đứng trước cửa phòng tắm đều phải lấy tay bịt chặt mũi, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng.​
Bước vào bên trong, đập vào mắt mọi người là một chiếc bồn tắm lớn, bên trong đặt một thùng sắt công nghiệp có nắp đậy chặt. Trên nắp thùng được đục sẵn vài lỗ thông khí nhỏ – nơi những làn khói trắng mang theo thứ mùi hôi thối dị hợm đang liên tục rò rỉ ra ngoài môi trường.​
"Trong thùng này chứa cái gì?", Thanh tra Trương gầm lên, quay sang chất vấn cặp tình nhân.​
Đáp lại câu hỏi của viên thanh tra, cả Hoàng Đại Vệ và Dư Mộ Linh đều cúi gầm mặt, im lặng đến đáng sợ. Sự im lặng của kẻ thủ ác luôn là điềm báo cho một sự thật rợn tóc gáy.​
Nhận thấy tính chất nguy hiểm, các cảnh sát tạm thời rút ra ngoài ban công, châm vài điếu thuốc nhằm dùng khói thuốc át đi thứ mùi tử khí đang bủa vây. Năm phút sau, khi đã chuẩn bị sẵn tâm lý, ba trinh sát lực lưỡng cùng nhau dùng kìm cộng lực bật tung nắp thùng sắt.​
Một cảnh tượng kinh hoàng hiển hiện trước mắt khiến ngay cả những cảnh sát hình sự chai sạn nhất cũng phải rùng mình, nôn ọe. Bên trong thùng sắt đổ đầy một loại dung dịch hóa chất đặc quánh màu vàng cua đang sủi bọt. Và nổi bồng bềnh giữa thứ chất lỏng ăn mòn tàn nhẫn đó là nửa thân người của một phụ nữ, da thịt đã bị tiêu hủy đến biến dạng hoàn toàn. Sự tàn độc này vượt xa trí tưởng tượng của bất kỳ bộ phim kinh dị nào thời bấy giờ.​
1779143093596.webp

Hình minh họa.

1779142027981.webp

0.webp
Vụ án ma túy trong phút chốc đã biến chuyển thành một vụ án mạng kinh thiên động địa. Đến 11 giờ trưa cùng ngày, Đội Trọng án số 2 khu Sa Điền chính thức tiếp quản hiện trường. Các chuyên gia pháp y, kỹ thuật hình sự được huy động tối đa để thu thập từng manh mối nhỏ nhất.​
Kết quả khám xét chi tiết căn nhà thu được những vật chứng như sau:​
  • Một lượng nhỏ Cocaine giấu trong ngăn kéo phòng ngủ tầng hai.
  • Một hũ thủy tinh lớn còn sót lại axit mạnh (nước cường toan) trong phòng tắm tầng ba.
  • 2 vỏ lon chất tẩy rửa công nghiệp Caustic Soda (Xút ăn da).
  • 3 bình xịt khử mùi phòng đã xịt cạn kiệt.
  • Dưới rãnh mương thoát nước quanh tòa nhà, cảnh sát lọc ra được một số mảnh mô thịt vụn chưa kịp tan hết.
Đến ngày hôm sau, bộ phận giám định vân tay đã trích xuất thành công dấu vết của Dư Mộ Linh trên một bình xịt khử mùi tìm thấy trong hộp dụng cụ. Đáng chú ý, trên các bình hóa chất hủy xác lại hoàn toàn sạch bóng, không để lại bất kỳ dấu vân tay nào của cả hai nghi phạm.​
eqMnJ8.gif
 
Sửa lần cuối:
Chiều cùng ngày, bản báo cáo sơ bộ của bác sĩ pháp y được gửi tới ban chuyên án với những chi tiết rợn người:​
Do thi thể bị ngâm trong hóa chất quá lâu, một lượng lớn chất nhựa tổng hợp hòa tan đã bám chặt, dính keo vào da thịt và cấu trúc xương của nạn nhân, gây khó khăn tột cùng cho việc phẫu thuật tử thi để xác định nguyên nhân tử vong chính xác.​
Tuy nhiên, tại vùng thái dương bên trái hộp sọ (gần vị trí tai), có một vết thương dạng đâm thủng thực thể kích thước 13mm x 5mm. Đáng chú ý, có 3 mảnh xương vỡ bị găm sâu vào bên trong nhu mô não. Nếu tổn thương này xảy ra khi nạn nhân còn sống, đây chắc chắn là đòn chí mạng dẫn đến tử vong.​
Vết rách và lún xương này quá lớn, không thể hình thành từ một cú đấm hay tác động vật lý thông thường. Hung thủ bắt buộc phải dùng một dụng cụ sắc nhọn có độ cứng cao như đục sắt để đóng mạnh vào đầu nạn nhân, hoặc nạn nhân bị đẩy ngã từ độ cao trên 10 mét xuống và va đập trực diện vào vật nhọn.​
Do toàn bộ các cơ quan nội tạng và phần mềm đã bị hóa lỏng nghiêm trọng, không thể xác định mốc thời gian tử vong cụ thể bằng các phương pháp sinh hóa, nhưng ước tính tội ác đã diễn ra khoảng 1 đến 2 tuần trước ngày phát hiện.​
Bức Tường Lời Khai Và Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Trong Phòng Hồ Sơ
Đứng trước thi thể không còn nguyên vẹn, cảnh sát lập tức tách riêng Hoàng Đại Vệ và Dư Mộ Linh để lấy lời khai. Thế nhưng, cặp đôi này tỏ ra là những tay sừng sỏ khi đưa ra một kịch bản hoàn hảo:​
Họ thừa nhận thuê căn nhà này từ một năm trước, nhưng do không thường xuyên lui tới nên cách đây vài tháng đã cho một cặp đôi trẻ tuổi khác thuê lại tầng ba. Mấy ngày gần đây không rõ lý do gì mà cặp đôi kia đột ngột dọn đi mất tăm. Họ hoàn toàn không biết gì về cái xác trong bồn tắm, cũng không biết nạn nhân là ai. Họ còn khẳng định chủ nhà là một người đàn ông họ Lý có thể làm chứng cho việc họ cho thuê lại phòng.​
maxresdefault.webp
Khi cảnh sát xác minh, việc cho thuê lại tầng ba là có thật. Tuy nhiên, các hộ dân xung quanh lại cung cấp một thông tin chí mạng: Hoàng Đại Vệ và Dư Mộ Linh hầu như ngày nào cũng dắt nhau về đây ngủ, ngược lại, cặp tình nhân thuê nhà kia đã biến mất không một dấu vết từ đầu tháng trước. Rõ ràng, hai kẻ này đang bắt tay nhau dựng lên một màn kịch dối trá.​
Ngày 15 tháng 5, nhận thấy các nghi phạm không có thái độ hợp tác, cảnh sát Sa Điền quyết định di lý cả hai ra tòa án khu vực để thực hiện quy trình thẩm vấn tư pháp. Tại đây, cặp đôi chuyển sang chiến thuật "giả chết" – bất kể thẩm phán hỏi gì, họ chỉ lắc đầu phán ba chữ "Tôi không biết". Dựa vào tấm hộ chiếu Mỹ gốc Hoa của Hoàng Đại Vệ cùng sự lọc lõi của gã, vị thẩm phán người Anh lúc bấy giờ cũng đành bất lực tuyên bố hoãn phiên tòa để bổ sung chứng cứ.​
Giữa lúc cuộc điều tra rơi vào ngõ cụt vì nghi phạm ngậm miệng, chứng cứ trực tiếp chưa đủ để định tội thì một sự trùng hợp định mệnh xuất hiện, làm thay đổi hoàn toàn cục diện vụ án.​
Vài ngày trước khi vụ án kinh hoàng bị phanh phui, có một người mẹ già tóc bạc phơ đến đồn cảnh sát khu Thành Cửu Long nghẹn ngào báo án về việc cô con gái tên Hoàng Tử Quân (Huang Zijun) – hiện là tiếp viên hàng không của hãng Cathay Pacific – đột ngột mất liên lạc. Vì thời gian mất tích chưa đủ 48 giờ theo quy định thời bấy giờ, cảnh sát chỉ lập biên bản lưu hồ sơ theo thủ tục.​
Thế nhưng, vẻ đẹp thanh tú, khí chất xuất chúng của cô gái trong tấm ảnh thẻ do người mẹ cung cấp đã khiến người trinh sát trẻ tuổi nhận đơn ngày hôm đó khắc cốt ghi tâm. Dù chỉ trang điểm nhẹ trong trang phục đồng phục bay, Hoàng Tử Quân vẫn sở hữu nhan sắc không hề kém cạnh các đại mỹ nhân điện ảnh Hồng Kông thời bấy giờ.​
Định mệnh sắp đặt, do đồn cảnh sát Sa Điền thiếu hụt nhân lực cho vụ án hủy xác, Tổng cục Cảnh sát đã điều động một số trinh sát từ các khu vực khác đến chi viện, và anh chàng trinh sát trẻ tuổi nhà Cửu Long chính là một trong số đó.​
Trong lúc lật tìm đống tài liệu, ảnh chụp thu giữ được tại phòng ngủ tầng hai của Hoàng Đại Vệ, người trinh sát trẻ bỗng cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, toàn thân nổi da gà. Giữa đống hình ảnh ăn chơi trác táng, anh nhìn thấy một tấm ảnh chụp chung của Hoàng Đại Vệ và một cô gái. Không sai vào đâu được, người con gái có nụ cười làm bừng sáng cả khung hình chính là nàng tiếp viên hàng không 28 tuổi đang mất tích – Hoàng Tử Quân!​
Mốc thời gian tử vong do pháp y dự đoán: 1-2 tuần trước.​
Thời điểm người mẹ báo án mất tích: ngày 7 tháng 5 (trước ngày khám nghiệm đúng 1 tuần).​
Mối quan hệ thân mật thông qua các bức ảnh chụp chung.​
Mọi mắt xích của chuỗi logic lập tức đóng chặt. Cảnh sát khẩn trương triệu tập cha mẹ Hoàng Tử Quân đến nhận diện hình ảnh và đối chiếu hồ sơ nha khoa (răng) của nạn nhân. Kết quả xét nghiệm chỉnh nha cuối cùng đưa ra kết luận đanh thép: Nửa thi thể tội nghiệp bị hóa lỏng trong thùng sắt chính là nữ tiếp viên hàng không tài sắc của hãng Cathay Pacific – Hoàng Tử Quân!​
Chiếc Mặt Nạ Phú Nhị Đại Và Cái Bẫy Của Gã Lãng Tử Nghiện Ngập
Có được danh tính nạn nhân, chân dung của kẻ thủ ác Hoàng Đại Vệ dần được bóc tách dưới lăng kính điều tra của các trinh sát.​
Hoàng Đại Vệ (33 tuổi) sinh ra trong một gia đình có nền tảng tốt tại Hồng Kông, cha là thương nhân có tiếng, mẹ là nhà thiết kế cấp cao của xưởng dệt danh tiếng Thái Bình Địa. Từ năm 13 tuổi, gã đã được gia đình định hướng sang Canada du học rồi nhập tịch Mỹ. Tại xứ người, gã kết hôn với một phụ nữ gốc Hoa nhưng hôn nhân nhanh chóng vỡ đôi sau hai năm.​
Năm 1980, gã trở về Hồng Kông chăm sóc mẹ bị ung thư. Sau khi mẹ qua đời, gã lại bay về Mỹ. Đến tháng 10 năm 1987, khi người cha nhắm mắt xuôi tay, Hoàng Đại Vệ quay lại quê nhà lần thứ hai để thừa kế khoản di sản kếch xù trị giá 400.000 đô la Hồng Kông (một số tiền cực lớn vào thời điểm đó).​
Có tiền trong tay, bản tính lãng tử, thích ăn chơi đua đòi của gã bắt đầu trỗi dậy. Gã không tìm kiếm việc làm chân chính mà nướng sạch tiền vào các sòng cá độ đua ngựa, và tồi tệ hơn, gã dính vào "nàng tiên nâu" – sa lầy vào con đường nghiện ngập Cocaine nặng.​
Chính trong giai đoạn hoàng kim ngắn ngủi khi vừa nhận di sản, gã tình cờ gặp gỡ Hoàng Tử Quân trên một chuyến bay. Với vẻ ngoài nho nhã, mác "Việt kiều Mỹ" đi xe sang, xài đồ hiệu cùng cái miệng dẻo quẹo, gã nhanh chóng cưa đổ cô tiếp viên hàng không xinh đẹp vốn là biểu tượng nhan sắc của hãng Cathay Pacific.​
Nhưng bi kịch lớn nhất của người phụ nữ chính là việc yêu sai người và mù quáng tin vào những lời dối trá, cho dù sự thật đã phơi bày trước mắt. Hoàng Tử Quân chính là một kiểu người lụy tình đến đáng thương như thế.​
Nhiều người ban đầu gièm pha rằng cô chọn gã vì khối tài sản và cái danh "phú nhị đại" (thế hệ nhà giàu thứ hai). Nhưng họ không biết rằng, núi tiền cỡ nào cũng lở nếu đụng vào cờ bạc và ma túy. Theo hồ sơ trinh sát, cơn nghiện của Hoàng Đại Vệ ngốn tới 1.300 đô la Hồng Kông mỗi ngày!​
Chỉ chưa đầy nửa năm, 400.000 đô la di sản bay theo làn khói trắng. Gã phải bán sạch bất động sản của cha mẹ để lại, dọn đến căn nhà thuê tồi tàn ở thôn Tác Sương Khanh để trốn nợ. Toàn bộ xe sang, đồng hồ hiệu, quần áo đắt tiền mà gã chưng diện thực chất đều là đồ đi thuê để giữ cái vỏ bọc hào nhoáng.​
eqMnJ8.gif
 
Sửa lần cuối:
Hoàng Tử Quân có biết điều này không? Biết, thậm chí biết rất rõ. Nhưng thay vì dứt khoát quay đầu, cô lại liên tục rút tiền túi để tiếp viện cho người yêu. Cuối tháng 12 năm 1988, cô gửi một bức thư từ Anh về cho gã với dòng chữ khiến ai đọc cũng phải nhói lòng: "Số tiền 50.000 tệ em cho anh vay không cần trả lại đâu, coi như đó là khoản bồi thường vì thời gian qua công việc của em quá bận rộn, không thể ở bên cạnh chăm sóc anh chu đáo..."
Sự hy sinh vô điều kiện đó đổi lại được gì? Sự phản bội ghê tởm nhất.​
Hoàng Tử Quân có thể chấp nhận một người đàn ông sa cơ lỡ vận, nhưng một cô gái có giáo dưỡng truyền thống như cô tuyệt đối không chấp nhận một kẻ bắt cá hai tay, ngang nhiên dẫn bồ nhí về phòng ngủ của hai người. Kẻ thứ ba xen vào mối tình này không ai khác chính là Dư Mộ Linh – cô gái có hoàn cảnh vô cùng đặc biệt khi sinh ra trong một "gia đình cảnh sát" (cha, em gái và cậu đều phục vụ trong ngành) nhưng lại là vết nhơ của dòng họ.​
Dư Mộ Linh (27 tuổi), học vấn thấp, lười lao động, từng kết hôn với một kỹ sư vào năm 1987 nhưng bị chồng ruồng bỏ sau nửa năm vì phát hiện cô ta nghiện ngập nặng. Để có tiền mua thuốc, Linh không từ thủ đoạn từ trộm cắp vặt đến lừa đảo. Cùng chung lý tưởng "hút chích", Linh và Hoàng Đại Vệ nhanh chóng bắt nam châm, dọn về sống chung như vợ chồng tại căn biệt thự kiểu Tây để cùng nhau phê pha trong những cơn ảo giác.​
Mối tình tay ba độc hại này kéo dài dai dẳng suốt 4 tháng. Hoàng Đại Vệ không muốn buông tay Hoàng Tử Quân, vì Dư Mộ Linh cũng nghèo kiết xác như gã. Tử Quân chính là "mỏ đào mỏ" duy nhất để gã duy trì nguồn cung cấp ma túy hàng ngày. Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó, đến tháng 12 năm 1988, khi phát hiện ngoài Dư Mộ Linh ra gã nhân tình còn có vài mối quan hệ ngoài luồng khác, cô tiếp viên hàng không tội nghiệp mới thực sự tỉnh mộng và kiên quyết cắt đứt mối quan hệ.​
1779143959211.webp
Kịch Bản Tội Ác Cho Ngày Mùng 6 Tháng 5
Sự tỉnh ngộ muộn màng không giúp Hoàng Tử Quân thoát khỏi móng vuốt của hai con quỷ hút máu. Năm tháng sau khi gửi bức thư tuyệt tình, cô chính thức biến mất khỏi thế gian.​
Do nhà cha mẹ đẻ nằm ở khu phố lồng khá xa sân bay Khải Đức cũ, vài năm trước, Hoàng Tử Quân đã chung tiền cùng một cô bạn họ Mạc thuê một căn hộ chung cư tại Cửu Long Đường để tiện đi lại làm việc.​
Vào khoảng 5 giờ sáng ngày 6 tháng 5 năm 1989, cô bạn cùng phòng họ Mạc mất ngủ do uống cà phê nên đã vô tình nghe được cuộc điện thoại rạng sáng của Hoàng Tử Quân. Dù không nghe rõ chi tiết, cô Mạc biết bạn mình đang hẹn gặp ai đó tại một địa điểm cụ thể. Mười lăm phút sau, Tử Quân xách túi vội vã rời nhà, và đó cũng là lần cuối cùng cô xuất hiện với tư cách là một con người bằng xương bằng thịt.​
Chuỗi diễn biến bất thường sau đó liên tục xảy ra:​
  • Tối ngày 6 tháng 5: Trước giờ bay, hãng Cathay Pacific nhận được cuộc gọi từ một giọng nữ xưng là Hoàng Tử Quân để xin nghỉ ốm 4 ngày.
  • Ngày 8 tháng 5: Một "Hoàng Tử Quân" khác gọi điện đến tiệm hoa tại khu phố lồng, đặt một bó hoa tươi gửi tặng em gái nhân ngày sinh nhật.
  • Từ ngày 6 đến ngày 10 tháng 5: Hai chiếc thẻ tín dụng của Hoàng Tử Quân liên tục bị quẹt, giả mạo chữ ký tại hàng loạt tiệm vàng lớn ở khu Trung Hoàn để mua trang sức với tổng trị giá hơn 40.000 tệ.
Mọi manh mối đều hướng về một kết luận tàn nhẫn: Hoàng Tử Quân đã bị sát hại ngay trong ngày 6 tháng 5. Kẻ gọi điện điều cô ra ngoài vào lúc rạng sáng không ai khác chính là gã cựu bạn trai Hoàng Đại Vệ. Còn kẻ giả giọng xin nghỉ phép, đặt hoa và cầm thẻ tín dụng đi quẹt sạch tiền chính là Dư Mộ Linh. Động cơ gây án rõ ràng như ban ngày: Mưu tài hại mệnh để có tiền nướng vào ma túy và trả nợ đậy.​
Thời điểm đó, chiếc xe sang thuê của Hoàng Đại Vệ đã quá hạn thanh toán tiền thuê lên tới 60.000 tệ, Dư Mộ Linh thì vừa mới ra tù sau 15 ngày tạm giam vì tội trộm cắp. Cặp bài trùng con nghiện đã lâm vào bước đường cùng, và chúng chọn cách tàn nhẫn nhất để giải quyết khủng hoảng tài chính.​
eqMnJ8.gif
 
Sửa lần cuối:
Những Lỗ Hổng Chết Người Trong Lời Khai Khẩn Cấp
Nhận thấy Hoàng Đại Vệ là một kẻ cực kỳ sỏi đời và ngoan cố, ban chuyên án quyết định chọn Dư Mộ Linh làm điểm đột phá. Một người phụ nữ tâm lý bất ổn, học vấn thấp chắc chắn sẽ dễ bị đánh sập phòng tuyến tâm lý hơn nếu dùng đòn tâm lý chiến.​
Sau một ngày đêm thẩm vấn căng thẳng, Dư Mộ Linh đổ gục hoàn toàn, run rẩy khai nhận kịch bản đầu tiên:​
"Rạng sáng ngày mùng 6, Đại Vệ hẹn Hoàng Tử Quân đến nhà để chơi bài ăn tiền. Đến 9 giờ sáng, mọi người đều mệt nên Đại Vệ dẫn cô ấy vào phòng trong để cùng hút Cocaine, còn tôi ngồi ngoài phòng khách xem tivi.​
Nửa tiếng sau, tôi đẩy cửa vào định tìm Đại Vệ thì kinh hoàng thấy Hoàng Tử Quân đã nằm bất động, cơ thể tím tái không còn hơi thở. Tôi khóc lóc đòi gọi cấp cứu nhưng Đại Vệ lao đến bóp cổ, đe dọa nếu báo cảnh sát gã sẽ giết tôi và cả nhà tôi.​
Vì quá sợ hãi, tôi đành nghe theo lời gã, đi mua nước cường toan, xút ăn da và các thùng sắt về để phi tang xác. Đại Vệ bảo phải làm cho cô ta biến mất hoàn toàn khỏi mặt đất này thì cảnh sát mới không thể tìm ra chứng cứ."​
Cầm tờ khai của Linh, cảnh sát lập tức đối chất với Hoàng Đại Vệ. Anh ta vẫn trơ tráo vắt chân chữ ngũ cười khẩy: "Cô ta thích đến thì đến, chìa khóa nhà tôi cô ta có một chiếc. Ai mà biết cô ta mò vào từ lúc nào rồi bị kẻ nào sát hại chứ, liên quan gì đến tôi?"​
Cục diện lại rơi vào bế tắc vì lời khai của Dư Mộ Linh tuy có vẻ hợp lý nhưng dưới nhãn quan của các chuyên gia hình sự, nó chứa đựng ba lỗ hổng logic chết người:​
  • Thứ nhất: Pháp y khẳng định trên đỉnh đầu nạn nhân có một vết đục thủng sọ gây chấn thương sọ não dẫn đến tử vong. Lời khai của Linh lại hướng nguyên nhân cái chết là do "sốc thuốc" do quá liều. Chẳng lẽ hung thủ rảnh rỗi tới mức nạn nhân chết vì sốc thuốc rồi còn cầm đục đập thêm một nhát vào đầu để làm gì?
  • Thứ hai: Hoàng Tử Quân vì sự xuất hiện của Dư Mộ Linh mới quyết định chia tay, lòng tự trọng của một cô gái có học thức tuyệt đối không cho phép cô ngồi chung mâm đánh bài vui vẻ với kẻ cướp người yêu của mình suốt nhiều giờ đồng hồ.
  • Thứ ba: Với quy định kiểm tra ngặt nghèo của ngành hàng không thời bấy giờ, một tiếp viên trưởng xuất sắc được quy hoạch làm gương mặt thương hiệu như Hoàng Tử Quân không bao giờ có chuyện là một con nghiện ma túy đá hay Cocaine.
Rõ ràng, Dư Mộ Linh đang cố tình nói giảm nói tránh để chạy tội, đẩy toàn bộ trách nhiệm giết người sang cho gã nhân tình và cái chết vô tình do sốc thuốc.​
Phán Quyết Gây Sốc Của Bồi Thẩm Đoàn Và Bước Ngoặt Năm 1993
Ngày 27 tháng 7 năm 1990, phiên tòa sơ thẩm tối cao chính thức khai mạc trong sự quan tâm đặc biệt của dư luận xứ Hương Cảng. Trên bục khai báo, hai nghi phạm vẫn giữ nguyên chiến thuật cũ: Đại Vệ kêu oan, Linh giữ nguyên lời khai "chết vì sốc thuốc".
Sau 15 ngày tranh tụng nảy lửa mà không ai chịu nhận tội, bồi thẩm đoàn gồm 6 nam và 1 nữ đã đưa ra một phán quyết khiến toàn bộ phòng xử án phải sững sờ: "Pháp luật không cần biết ai ra tay trước, ai ra tay sau. Bản chất cái chết của nạn nhân là một vụ mưu sát, và hai người là những kẻ duy nhất có mặt tại hiện trường, cùng tham gia hủy xác. Vì vậy, tòa tuyên án: Cả hai cùng nhận án Tử hình!"​
Bản án đanh thép khiến Hoàng Đại Vệ và Dư Mộ Linh mặt cắt không còn giọt máu. Không cam chịu bản án chung thân/tử hình (Hồng Kông thời kỳ này đã hoãn thi hành án tử hình trên thực tế và chuyển thành tù chung thân), cặp đôi liên tục làm đơn kháng cáo lên Tòa án Thượng thẩm. Suốt ba năm ròng rã, vụ án đắp chiếu vì hai bên không ngừng đùn đẩy trách nhiệm. Thế nhưng, đến năm 1993, bước ngoặt lớn nhất của vụ án hòa tan xác chấn động lịch sử này lại xuất hiện từ một hướng không ai có thể ngờ tới, khi Dư Mộ Linh đột ngột lật ngược toàn bộ lời khai trước đó của mình...​
Vào ngày 2 tháng 3 năm 1993, Tòa án Tối cao Hồng Kông tái thẩm vụ án này. Dư Mộ Linh bất ngờ tuyên bố rằng Hoàng Tử Quân thực chất là do bản thân cô ta lỡ tay "vô ý làm chết người".​
Hóa ra cô ta nói rằng lúc đó Hoàng Đại Vệ hẹn Hoàng Tử Quân ra ngoài đúng là muốn lừa cô ấy hàn gắn tình cảm để tiếp tục đào mỏ. Ngờ đâu lúc cô ta trốn trong nhà thì bị đối phương phát hiện, Hoàng Tử Quân nổi trận lôi đình lập tức tức giận vớ lấy một chiếc đục sắt muốn đập chết Dư Mộ Linh. Thế là hai người phụ nữ lao vào ẩu đả với nhau... Cũng không rõ tình hình thế nào, trong lúc giằng co, chiếc đục sắt trong tay Hoàng Tử Quân đã bị Dư Mộ Linh đoạt mất, và chính trong quá trình phản kháng, Dư Mộ Linh đã dùng chiếc đục đâm xuyên qua thái dương của Hoàng Tử Quân khiến cô ấy tắt thở ngay tại chỗ...​
Ngay sau khi Dư Mộ Linh nói xong những lời này, "cô bạn gái số 2" của Hoàng Đại Vệ là Sa Lợi (Sally) cũng đột nhiên quỳ sụp xuống đất, dùng tiếng Quảng Đông thề độc ngay tại tòa: "Chồng tôi không có giết người, là Dư Mộ Linh ghen tuông, tôi là tín đồ Kitô giáo sẽ không bao giờ lừa người, kẻ lừa gạt sẽ bị chết đường chết chợ, chồng tôi vô tội, chồng tôi vô tội".
Vấn đề là, trong bồi thẩm đoàn có 5 người là người Trung Quốc, hơn nữa họ đều tin vào Chúa Giê-su. Do đó vào lúc 2 giờ 45 phút chiều ngày 29 tháng 3, Tòa án Tối cao đã đưa ra phán quyết cuối cùng —— Hoàng Đại Vệ không cấu thành tội mưu sát, nhưng vì tội cản trở người chết chôn cất nên bị phán phạt 5 năm tù có thời hạn, xét thấy anh ta đã bị giam giữ 5 năm nên được trả tự do ngay tại tòa; Dư Mộ Linh không cấu thành tội mưu sát nhưng cấu thành tội vô ý làm chết người, bị phán phạt 7 năm tù có thời hạn, xét thấy cô ta cũng đã bị giam giữ 5 năm nên đến cuối năm 1994 là có thể ra tù.
Tất nhiên, ngoài việc lời "thề nguyện" của Sa Lợi mang lại tác dụng nhất định, một nguyên nhân quan trọng khác khiến bồi thẩm đoàn đưa ra phán quyết như vậy là vì có người hàng xóm ở căn nhà kiểu Tây nơi xảy ra vụ án phản ánh: Vào khoảng 6 giờ sáng ngày 6 tháng 5 có nghe thấy tiếng tranh cãi của hai người phụ nữ phát ra từ nhà của Hoàng Đại Vệ. Đồng thời, quá trình xảy ra vụ án do Dư Mộ Linh khai báo cũng phù hợp với tình trạng khám nghiệm tử thi của pháp y. Vì vậy lời khai mới này của cô ta là đáng tin, vụ án này cũng theo đó mà kết thúc.​
 
clm đọc tới đoạn hòa tan xác bằng axit mà tui lợm giọng kinh khủng khiếp tàn ác vcl 🤮
 
ai mún hiểu sâu về tâm lý tội phạm của mấy thg cha biến thái này thì nên tìm đọc cuốn hồ sơ các vụ án pháp y của hk, vụ này cũng đc dựng thành phim mấy lần luôn á mng
 
đọc xong thấy thương cho cô tiếp viên hàng không xinh đẹp giỏi giang bjo đầy rẫy sự thối nát
 
tui nghĩ bà vợ hờ chắc chắn là đồng phạm đắc lực luôn, ko thể có chuyện sống chung một nhà mà ko biết thg ck làm cái trò kinh tởm đó đc
 
để phòng tránh các vụ án mạng do mâu thuẫn tình cảm thì việc giáo dục kỹ năng nhận diện bạn đời có xu hướng bạo lực là cực kỳ quan trọng
 
mọi người có thể tìm xem lại cái phim tài liệu của đài viutv về các vụ án chấn động hk để thấy công thức chung của mấy thg biến thái
 
nếu thời nay áp dụng các biện pháp định vị gps và camera giám sát dày đặc như bjo thì hung thủ đã bị bắt ngay khi vừa tẩu tán tài sản của nạn nhân rồi
 
u là trời bjo nhìn lại mấy vụ án hk ngày xưa thấy rùng mình vcl đúng nghĩa bống tối bủa vây luôn á 💀
 
tâm linh ko đùa đc đâu vụ này nghe bảo cái nhà đó s này bị ám dữ dội lắm nên mới bỏ hoang lâu như v 🤫
 
Back
Top
Tắt quảng cáo [x]
Tắt quảng cáo [x]