Maximilian
Cổ động viên
Vào một ngày mùa đông ảm đạm năm 1970, sự yên bình của vùng nông thôn Pukekawa (New Zealand) bị xé toạc bởi một hiện trường đẫm máu. Đôi vợ chồng chủ trang trại mất tích không để lại dấu vết, chỉ còn lại đứa con gái 18 tháng tuổi khóc ngất trong nôi. Sự kiện này đã mở màn cho một trong những vụ án mạng kinh điển và gây tranh cãi nhất lịch sử tư pháp New Zealand. Không chỉ là một câu chuyện về tội ác tàn bạo, vụ án Crewe còn phơi bày một bê bối chấn động: sự bưng bít, ngụy tạo chứng cứ trắng trợn của lực lượng cảnh sát nhằm đổ tội cho một người nông dân vô tội.
1. Hiện trường đẫm máu và đứa trẻ sống sót kỳ lạ
Năm 1966, chàng thanh niên 26 tuổi David Harvey Crewe kết hôn với Jeannette (25 tuổi). Cặp vợ chồng trẻ dồn hết tâm huyết và tài sản mua lại trang trại Chennell Estate ở Pukekawa, tạo dựng một cơ ngơi khang trang và chào đón cô con gái nhỏ Rochelle ra đời vào cuối năm 1968. Một đêm đông tháng 6 năm 1970, mưa trút xuống vùng nông thôn Pukekawa yên bình của New Zealand. Trong căn nhà gỗ ấm áp tại một trang trại hẻo lánh, vợ chồng Harvey và Jeanette Crewe vừa dỗ xong cô con gái nhỏ 18 tháng tuổi Rochelle ngủ say. Họ ngồi vào bàn, thưởng thức bữa tối giản dị với cá bơn và khoai tây, vừa lật giở vài tờ hóa đơn vừa trò chuyện về một ngày làm việc bận rộn.
Khi đĩa thức ăn đã vơi, họ chuyển sang phòng khách. Ngọn lửa trong lò sưởi bập bùng cháy, xua đi cái lạnh cắt da. Harvey (28 tuổi) ngả lưng trên chiếc ghế bành quen thuộc, lật xem tờ báo New Zealand Herald. Bên trái anh, Jeanette (30 tuổi) cuộn mình trên sofa, các ngón tay thoăn thoắt đan dở chiếc áo len cho chồng. Không một tiếng động lạ, không một lời cảnh báo. Họ không thể ngờ rằng, những giây phút bình yên bình dị ấy lại là lằn ranh cuối cùng giữa sự sống và cái chết.
Cách đó vài mét, bé Rochelle vẫn ngủ ngon trong nôi. Nhưng ngay ngoài cánh cửa, một bóng đen đang âm thầm áp sát, chuẩn bị biến tổ ấm của họ thành hiện trường của một trong những vụ thảm sát tàn bạo, kỳ bí và dai dẳng nhất lịch sử tội phạm hiện đại — một kỳ án thách thức mọi nỗ lực phá án suốt hơn nửa thế kỷ qua.
Sáng ngày 22 tháng 6 năm 1970, ông Lenard Demler - cha ruột của Jeannette - do nhiều ngày không liên lạc được với con gái đã đến trang trại để kiểm tra. Bước vào nhà qua cửa sau bằng chìa khóa dự phòng dưới tấm thảm, ông Demler bàng hoàng trước cảnh tượng kinh hoàng: mùi máu tanh nồng nặc bốc lên, những vệt máu khổng lồ vương vãi khắp phòng khách và lối đi. Trên chiếc ghế bành cũ có khắc chữ "Ghế của Harvey", máu tụ lại thành vũng và những mảnh mô não người dính trên tay vịn. Cảnh sát sau đó xác định, ít nhất một người đã bị bắn chết ngay trên chiếc ghế này. Máu rải rác dưới sàn cho thấy hai nạn nhân đã bị sát hại, sau đó thi thể bị kéo lê ra ngoài.
Giữa hiện trường đẫm máu ấy, phép màu duy nhất là cô bé Rochelle 18 tháng tuổi vẫn bình an vô sự trong cũi. Đứa trẻ đã ở một mình trong ngôi nhà lạnh lẽo ít nhất 5 ngày kể từ khi vụ án xảy ra (được xác định vào đêm 17 tháng 6). Tình trạng của Rochelle rất tốt, quần áo và tã lót sạch sẽ, cho thấy trong suốt 5 ngày đó, cô bé đã được một người bí ẩn chăm sóc cẩn thận. Hàng xóm Bruce Roddick từng nhìn thấy một người phụ nữ tóc vàng bí ẩn đứng trước hiên nhà Crewe vào ngày 19 tháng 6, nhưng người đó rốt cuộc là ai vẫn là một câu hỏi không lời đáp.
Dù tã lót bẩn thỉu và giường nôi ẩm ướt, nhưng trạng thái của cô bé tốt hơn nhiều so với một đứa trẻ bị bỏ đói hoàn toàn. Giáo sư Carole Jenny, một chuyên gia quốc tế hàng đầu về lạm dụng trẻ em, sau khi nghiên cứu hồ sơ đã khẳng định:
"Tình trạng lâm sàng của đứa trẻ hoàn toàn không tương thích với việc bị bỏ đói và thiếu nước trong suốt 5 ngày liên tục."
Lượng nước tiểu bình thường trên tấm đệm chứng minh cô bé đã được nạp chất lỏng đều đặn. Kinh khủng hơn, người ta tìm thấy những chiếc tã bẩn được vứt gọn gàng trên nóc tủ lạnh — một thói quen sinh hoạt hoàn toàn không phải của vợ chồng nhà Crewe.
Trong khi đó, người giao bánh mì và sữa cho biết, từ ngày 18 đến ngày 20/6, thực phẩm anh để lại trong hộp gỗ trước cổng vẫn còn nguyên. Nhìn thấy đồ ăn cũ bắt đầu ôi thiu, anh thậm chí đã ném chiếc bánh mì cũ ra cánh đồng bên cạnh để tránh chuột. Điều này đồng nghĩa với việc, kẻ thủ ác (hoặc một kẻ đồng lõa nào đó) đã lén lút quay lại ngôi nhà bằng cửa sau, dọn dẹp qua loa vết máu ở bồn rửa chén, và nhẫn nại cho đứa bé ăn, thay tã cho nó ngay tại nơi mà hắn vừa tước đoạt mạng sống của đấng sinh thành cô bé.
Sửa lần cuối:


