Thế giới bóng đá không thiếu những cầu thủ gần 40 đá World Cup như Ronaldo, Messi, Modric, Nagatomo, Neuer, Dzeko... Còn tầm tuổi 34, 35 như Son Heung-min, De Bruyne, Salah, Casemiro... thì đếm không xuể.
Vậy tại sao những Chanathip (33 tuổi) hay Bunmathan (36 tuổi) của Thái Lan lại bị fan Việt Nam chê là già?
Bởi vì như đá nói, fan bóng đá Việt Nam đang bị nhầm lẫn tai hại về độ tuổi. Tư duy lệch lạc "lấy U23 làm gốc", cầu thủ cứ chạm ngưỡng 27, 28 tuổi là lập tức bị dán nhãn "già", bị kêu gọi giải nghệ để "nhường chỗ cho lớp trẻ". Chính tư duy này đã triệt tiêu động lực phấn đấu lâu dài của cầu thủ nội, khiến bóng đá Việt Nam hiếm khi có những ngôi sao duy trì đỉnh cao ngoài tuổi 30 như Thái Lan.
Một nguyên tắc bất di bất dịch: Khi trình độ đã vượt trội, thì một cầu thủ cận 40 vẫn "chất" hơn vạn lần những tài năng trẻ trình độ trung bình.
Chúng ta thấy rất rõ điều đó, Messi và Suárez... gần 40 tuổi sang MLS vẫn làm trùm. Ronaldo, Benzema sang Saudi Pro League cũng tương tự. Nhiều cầu thủ trẻ ở Mỹ hay Ả Rập không có cửa cạnh tranh với những ngôi sao gần 40 tuổi đó.

Hổ già thì vẫn là hổ.
Chanathip và Bunmathan chính là trường hợp tương tự. Họ ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt so với phần còn lại của Thái Lan và cả Đông Nam Á. Nên nhớ, đây là hai cái tên hiếm hoi xuất ngoại thành công rực rỡ tại J-League (một người vô địch, một người lọt vào đội hình tiêu biểu).
Vậy nên, khi trình độ vượt trội như thế, thì đương nhiên phải tiếp tục thi đấu ở tuyển quốc gia rồi.
Nó tương tự như:
Messi, Ronaldo gần 40 tuổi vẫn khoác áo tuyển Argentina và Bồ Đào Nha.
Modrić, Perišić gần 40 tuổi vẫn thi đấu cho Croatia.
Džeko gần 40 tuổi vẫn gánh hàng công Bosnia.
Salah ở tuổi 34 vẫn là đầu tàu của Ai Cập.
Son Heung-min ở tuổi 34 vẫn là ngôi sao số một của Hàn Quốc.
....
Có ai bảo Salah già rồi nhường cho lớp trẻ Ai Cập đi, Son Heung Min già rồi nhường chỗ cho lớp trẻ Hàn Quốc đi không ? Không, chẳng ai bảo như vậy cả.
Chỉ có ở Việt Nam mới có trình trạng chê cầu thủ 27, 28 là già rồi kêu gọi nhường chỗ cho lớp trẻ thôi, bởi vì fan bóng đá Việt Nam cứ tưởng u23 là đội chính.
Một nguyên tắc gần như bất biến trong bóng đá là:
"Cầu thủ càng giỏi, trình độ càng vượt trội thì thời gian cống hiến ở đẳng cấp cao càng dài."
Vì vậy, việc Chanathip và Bunmathan vẫn thi đấu cho đội tuyển Thái Lan là chuyện bình thường, thậm chí phải là điều đương nhiên. Nếu Chanathip, Bunmathan mà không đá cho tuyển Thái nữa thì đấy mới là điều đáng bàn.
Bóng đá Việt Nam nên học hỏi Thái Lan ở điểm này.
Bóng đá Việt Nam không cần gọi lại cầu thủ nội trên 30 nữa vì họ xuống phong độ hết rồi, nhưng cần khuyến khích cầu thủ duy trì phong độ và kéo dài sự nghiệp đỉnh cao. Một đội tuyển thiếu đi những cầu thủ giàu kinh nghiệm, đóng vai trò hạt nhân dẫn dắt, sẽ giống như "rắn không đầu".
Đó là lý do vì sao, vài năm qua, Việt Nam chỉ mạnh ở cấp u23 còn cấp độ đội tuyển quốc gia cứ hễ gặp đội khó chơi một chút như Indonesia, Malaysia nhập tịch là "ăn no hành", bởi vì đội tuyển Việt Nam thiếu những kỳ cựu dẫn dắt
Vậy tại sao những Chanathip (33 tuổi) hay Bunmathan (36 tuổi) của Thái Lan lại bị fan Việt Nam chê là già?
Bởi vì như đá nói, fan bóng đá Việt Nam đang bị nhầm lẫn tai hại về độ tuổi. Tư duy lệch lạc "lấy U23 làm gốc", cầu thủ cứ chạm ngưỡng 27, 28 tuổi là lập tức bị dán nhãn "già", bị kêu gọi giải nghệ để "nhường chỗ cho lớp trẻ". Chính tư duy này đã triệt tiêu động lực phấn đấu lâu dài của cầu thủ nội, khiến bóng đá Việt Nam hiếm khi có những ngôi sao duy trì đỉnh cao ngoài tuổi 30 như Thái Lan.
Một nguyên tắc bất di bất dịch: Khi trình độ đã vượt trội, thì một cầu thủ cận 40 vẫn "chất" hơn vạn lần những tài năng trẻ trình độ trung bình.
Chúng ta thấy rất rõ điều đó, Messi và Suárez... gần 40 tuổi sang MLS vẫn làm trùm. Ronaldo, Benzema sang Saudi Pro League cũng tương tự. Nhiều cầu thủ trẻ ở Mỹ hay Ả Rập không có cửa cạnh tranh với những ngôi sao gần 40 tuổi đó.

Hổ già thì vẫn là hổ.
Chanathip và Bunmathan chính là trường hợp tương tự. Họ ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt so với phần còn lại của Thái Lan và cả Đông Nam Á. Nên nhớ, đây là hai cái tên hiếm hoi xuất ngoại thành công rực rỡ tại J-League (một người vô địch, một người lọt vào đội hình tiêu biểu).
Vậy nên, khi trình độ vượt trội như thế, thì đương nhiên phải tiếp tục thi đấu ở tuyển quốc gia rồi.
Nó tương tự như:
Messi, Ronaldo gần 40 tuổi vẫn khoác áo tuyển Argentina và Bồ Đào Nha.
Modrić, Perišić gần 40 tuổi vẫn thi đấu cho Croatia.
Džeko gần 40 tuổi vẫn gánh hàng công Bosnia.
Salah ở tuổi 34 vẫn là đầu tàu của Ai Cập.
Son Heung-min ở tuổi 34 vẫn là ngôi sao số một của Hàn Quốc.
....
Có ai bảo Salah già rồi nhường cho lớp trẻ Ai Cập đi, Son Heung Min già rồi nhường chỗ cho lớp trẻ Hàn Quốc đi không ? Không, chẳng ai bảo như vậy cả.
Chỉ có ở Việt Nam mới có trình trạng chê cầu thủ 27, 28 là già rồi kêu gọi nhường chỗ cho lớp trẻ thôi, bởi vì fan bóng đá Việt Nam cứ tưởng u23 là đội chính.
Một nguyên tắc gần như bất biến trong bóng đá là:
"Cầu thủ càng giỏi, trình độ càng vượt trội thì thời gian cống hiến ở đẳng cấp cao càng dài."
Vì vậy, việc Chanathip và Bunmathan vẫn thi đấu cho đội tuyển Thái Lan là chuyện bình thường, thậm chí phải là điều đương nhiên. Nếu Chanathip, Bunmathan mà không đá cho tuyển Thái nữa thì đấy mới là điều đáng bàn.
Bóng đá Việt Nam nên học hỏi Thái Lan ở điểm này.
Bóng đá Việt Nam không cần gọi lại cầu thủ nội trên 30 nữa vì họ xuống phong độ hết rồi, nhưng cần khuyến khích cầu thủ duy trì phong độ và kéo dài sự nghiệp đỉnh cao. Một đội tuyển thiếu đi những cầu thủ giàu kinh nghiệm, đóng vai trò hạt nhân dẫn dắt, sẽ giống như "rắn không đầu".
Đó là lý do vì sao, vài năm qua, Việt Nam chỉ mạnh ở cấp u23 còn cấp độ đội tuyển quốc gia cứ hễ gặp đội khó chơi một chút như Indonesia, Malaysia nhập tịch là "ăn no hành", bởi vì đội tuyển Việt Nam thiếu những kỳ cựu dẫn dắt