Tâm sự Thất bại nhục nhã nhất cuộc đời ở tuổi 32, liệu còn làm lại được ko các bác...

Lượt xem: 73

Nô Tỳ Online

Cổ động viên

Chào các bác, e viết những dòng này lúc 2h sáng, thật sự vừa nhục vừa bế tắc ko ngủ nổi. Thề là từ bé đến giờ chưa bao giờ e thấy mình thảm hại và vô dụng như lúc này 🤦‍♂️


Chuyện là e năm nay 32 tuổi rồi, trước cũng đi làm áp lực xong bị burnout nên xin nghỉ, chuyển sang làm tự do (freelance) tại nhà tính đến nay cũng hơn 2 năm. Kiểu công việc tự do ko ai quản lý, xong thu nhập cứ đều đều đủ tiêu nên e bắt đầu sinh hư. Tầm hơn 1 năm trở lại đây e bị nghiện lướt mxh với cày game xuyên đêm, toàn 3 4h sáng mới ngủ. Người ngợm lúc nào cũng lờ đờ, đầu óc mụ mẫm. Nhiều khi biết là hại nhưng kiểu bị cuốn vào cái dopamine ngắn hạn ấy, ko dứt ra được, cứ tự hứa nốt hôm nay rồi mai làm việc mà đâu lại vào đấy 😞

Thế rồi tuần trước, một ông anh ngày xưa từng làm sếp cũ gọi cho e. Lão bảo đang thầu một dự án cực lớn cho đối tác nước ngoài, cần một đứa có kinh nghiệm ôm visual và lead team content, lão chấm e vì biết năng lực ngày xưa của e thế nào. Cơ hội này nói thật là bước ngoặt đổi đời luôn, lương tính bằng ngàn đô và quan trọng là e sẽ lấy lại được vị thế của mình. E mừng như bắt được vàng, nhận lời ngay và có 5 ngày để chuẩn bị portfolio với một bài pitch ý tưởng trực tiếp với đại diện bên kia.

E đã nghĩ là mình làm được, vì ngày xưa e từng cân những project còn khó hơn thế này nhiều. Nhưng e sai rồi các bác ạ. Sự đổ đốn suốt 2 năm qua nó đã bào mòn e khủng khiếp mà e ko nhận ra. 5 ngày chuẩn bị, cứ ngồi vào bàn là đầu óc e lại trống rỗng, xong e lại tặc lưỡi bật game lên chơi 1 trận để lấy cảm hứng, rồi lại lướt đt xem mấy clip nhảm đến đêm muộn. E bị mất khả năng tập trung hoàn toàn luôn, bộ não nó ko chịu hoạt động theo ý e nữa.

Cho đến đúng ngày hôm kia, buổi thuyết trình quyết định diễn ra. E bước vào phòng họp với một bản slide làm vội vàng, chắp vá. Lúc đối tác đặt câu hỏi phản biện, thề với các bác là lúc đấy e như một thằng đần đúng nghĩa. Đầu óc e đóng băng hoàn toàn, chữ nghĩa bay sạch, e nói lắp bắp, ú ớ ko giải thích nổi một luận điểm nào ra hồn. E nhìn thấy rõ sự thất vọng tràn trề trên mặt ông anh sếp cũ, còn mấy người bên đối tác thì họ lắc đầu, họ stop buổi họp sớm luôn 😭

Trận chiến quan trọng nhất, cơ hội mười mươi để e vực dậy cuộc đời, vậy mà e lại tự tay bóp chết nó chỉ vì sự thảm hại của bản thân. Đến lúc cần chứng tỏ năng lực thì bộ não của e nó phản chủ, nó đơ ra đéo chịu vận hành. Nhục nhã ko biết giấu mặt vào đâu.

Sau hôm đấy ông anh nhắn cho e một tin bảo là thấy e thay đổi nhiều quá, ko còn là đứa ngày xưa nữa nên dự án này a giao cho người khác. Đọc xong e khóc nghẹn luôn các bác ạ, cay đắng vcl.

Hai ngày nay e quyết tâm thay đổi, e xóa hết game, block mấy trang web hay xem nhảm, tối cố ép mình đi bộ công viên cho khuây khỏa... nhưng cứ về đến nhà, đối diện với căn phòng trống là cảm giác tội lỗi, nhục nhã nó lại ùa về nuốt chửng lấy e. E sợ mình bị hỏng thật rồi, sợ cái lối sống rác rưởi kia nó hủy hoại hoàn toàn khả năng tư duy của e rồi 😞

Giờ e phải làm sao để thoát ra khỏi cái vũng bùn tâm lý này đây các bác, liệu ở tuổi này e cố cày cuốc lại thì não bộ với tư duy có quay về được như ngày xưa ko, chứ cứ thế này e trầm cảm mất 😭😭
 
Back
Top
Tắt quảng cáo [x]
Tắt quảng cáo [x]