MEAT & MEET ngon hơn
Cổ động viên
Chào mn,
Thật sự em đang rất mệt mỏi và không biết phải làm sao nữa nên lên đây tâm sự, mong nhận được ý kiến khách quan từ mn
Vợ chồng em kết hôn đã nhiều năm, có 2 con. Cách đây vài năm, ck em được cơ quan điều động đi làm ở một chi nhánh cách nhà khoảng 200km trong thời gian dài. Vì bố mẹ hai bên đều lớn tuổi, con cái cũng đang học hành ổn định nên em không chuyển đi cùng. Thời gian đó ck em chỉ vài tháng mới về nhà một lần.
Mọi chuyện tưởng vẫn bình thường cho tới khoảng 2 năm sau, em phát hiện ck có người khác
. Thật lòng lúc đó em sốc lắm nhưng còn chưa kịp nghĩ xem nên nói chuyện với anh thế nào thì một chuyện còn khủng khiếp hơn xảy ra.
Chính cô ấy gọi điện cho em.
Cô ấy nói đang mang thai với ck em được 5 tháng.
Mn có tưởng tượng được cảm giác đó không?
Em nhớ lúc ấy tay chân bủn rủn, đầu óc trống rỗng luôn. Cảm giác như mọi thứ mình cố gắng gìn giữ bao năm nay sụp đổ ngay trước mắt.
Sau đó em gọi ck về, họp gia đình hai bên và làm đơn ly hôn. Em nghĩ mình không thể chấp nhận nổi chuyện đó. Nhưng rồi ck em khóc lóc, xin lỗi, nhận hết lỗi về mình. Anh nói chỉ vì ham vui nhất thời nên mới gây ra hậu quả như vậy, xin em cho cơ hội sửa sai và không muốn mất gia đình.
Điều khiến em khó xử nhất là còn hai đứa con. Thời điểm đó các con cũng đang chuẩn bị bước vào giai đoạn học hành quan trọng. Gia đình hai bên thì liên tục khuyên nhủ, động viên. Sau rất nhiều đêm suy nghĩ, cuối cùng em quyết định cho ck thêm một cơ hội.
Anh ấy nghỉ việc ở nơi xa, chuyển về gần nhà, tìm công việc khác để ở cạnh gia đình. Em cũng đồng ý việc anh phải có trách nhiệm với đứa bé vì dù sao đứa trẻ cũng không có lỗi gì cả
. Hàng tháng em còn chủ động chuyển tiền sang tài khoản của cô ấy để hỗ trợ nuôi con, coi như thay mặt ck hoàn thành trách nhiệm.
Nhưng mọi chuyện không đơn giản như em nghĩ.
Từ khi sinh con, cô ấy liên tục tìm cách liên lạc với ck em. Ngày nào cũng nhắn tin, gọi điện, hết chuyện con sốt, con ho, con biếng ăn rồi đến chuyện bản thân cô ấy mệt mỏi. Ban đầu ck em còn hạn chế trả lời, nhưng hễ anh không nghe máy thì người nhà cô ấy lại gọi sang.
Rồi vì thương đứa bé, ck em bắt đầu lén liên lạc.
Không chỉ liên lạc mà còn tìm cách qua thăm hai mẹ con họ.
Điều làm em đau nhất là anh ấy không nói thật
.
Đã hai lần em phát hiện anh nói dối để đi gặp họ. Nếu anh thẳng thắn nói muốn sang thăm con thì có lẽ em còn đỡ tổn thương hơn. Đằng này anh giấu giếm, khiến em cảm thấy niềm tin mình cố gắng xây dựng lại suốt thời gian qua đang tiếp tục bị phá vỡ.
Em hiểu đứa trẻ là con anh ấy. Em chưa bao giờ cấm anh thực hiện trách nhiệm của người cha. Nhưng em cũng là vợ anh ấy, là người đã lựa chọn tha thứ sau cú sốc lớn nhất cuộc đời mình
.
Riết rồi em thấy mình kiệt sức. Nhiều lúc em tự hỏi liệu mình có quá bao dung không? Có phải ngay từ đầu em đã sai khi cố cứu cuộc hôn nhân này?
Bây giờ em sống trong cảm giác lúc nào cũng thấp thỏm. Mỗi lần ck ra ngoài là em lại nghĩ liệu anh có đang đi gặp mẹ con cô ấy không. Em ghét cảm giác nghi ngờ này, nhưng thật sự không biết phải làm sao để tin tưởng lại hoàn toàn
.
Mn từng ở hoàn cảnh tương tự hoặc có góc nhìn khách quan, cho em xin lời khuyên với. Em nên tiếp tục cố gắng vì gia đình hay chấp nhận rằng có những vết nứt không thể hàn gắn được nữa?
Thật sự em đang rất mệt mỏi và không biết phải làm sao nữa nên lên đây tâm sự, mong nhận được ý kiến khách quan từ mn
Vợ chồng em kết hôn đã nhiều năm, có 2 con. Cách đây vài năm, ck em được cơ quan điều động đi làm ở một chi nhánh cách nhà khoảng 200km trong thời gian dài. Vì bố mẹ hai bên đều lớn tuổi, con cái cũng đang học hành ổn định nên em không chuyển đi cùng. Thời gian đó ck em chỉ vài tháng mới về nhà một lần.
Mọi chuyện tưởng vẫn bình thường cho tới khoảng 2 năm sau, em phát hiện ck có người khác
Chính cô ấy gọi điện cho em.
Cô ấy nói đang mang thai với ck em được 5 tháng.
Mn có tưởng tượng được cảm giác đó không?
Sau đó em gọi ck về, họp gia đình hai bên và làm đơn ly hôn. Em nghĩ mình không thể chấp nhận nổi chuyện đó. Nhưng rồi ck em khóc lóc, xin lỗi, nhận hết lỗi về mình. Anh nói chỉ vì ham vui nhất thời nên mới gây ra hậu quả như vậy, xin em cho cơ hội sửa sai và không muốn mất gia đình.
Điều khiến em khó xử nhất là còn hai đứa con. Thời điểm đó các con cũng đang chuẩn bị bước vào giai đoạn học hành quan trọng. Gia đình hai bên thì liên tục khuyên nhủ, động viên. Sau rất nhiều đêm suy nghĩ, cuối cùng em quyết định cho ck thêm một cơ hội.
Anh ấy nghỉ việc ở nơi xa, chuyển về gần nhà, tìm công việc khác để ở cạnh gia đình. Em cũng đồng ý việc anh phải có trách nhiệm với đứa bé vì dù sao đứa trẻ cũng không có lỗi gì cả
Nhưng mọi chuyện không đơn giản như em nghĩ.
Từ khi sinh con, cô ấy liên tục tìm cách liên lạc với ck em. Ngày nào cũng nhắn tin, gọi điện, hết chuyện con sốt, con ho, con biếng ăn rồi đến chuyện bản thân cô ấy mệt mỏi. Ban đầu ck em còn hạn chế trả lời, nhưng hễ anh không nghe máy thì người nhà cô ấy lại gọi sang.
Rồi vì thương đứa bé, ck em bắt đầu lén liên lạc.
Không chỉ liên lạc mà còn tìm cách qua thăm hai mẹ con họ.
Điều làm em đau nhất là anh ấy không nói thật
Đã hai lần em phát hiện anh nói dối để đi gặp họ. Nếu anh thẳng thắn nói muốn sang thăm con thì có lẽ em còn đỡ tổn thương hơn. Đằng này anh giấu giếm, khiến em cảm thấy niềm tin mình cố gắng xây dựng lại suốt thời gian qua đang tiếp tục bị phá vỡ.
Em hiểu đứa trẻ là con anh ấy. Em chưa bao giờ cấm anh thực hiện trách nhiệm của người cha. Nhưng em cũng là vợ anh ấy, là người đã lựa chọn tha thứ sau cú sốc lớn nhất cuộc đời mình
Riết rồi em thấy mình kiệt sức. Nhiều lúc em tự hỏi liệu mình có quá bao dung không? Có phải ngay từ đầu em đã sai khi cố cứu cuộc hôn nhân này?
Bây giờ em sống trong cảm giác lúc nào cũng thấp thỏm. Mỗi lần ck ra ngoài là em lại nghĩ liệu anh có đang đi gặp mẹ con cô ấy không. Em ghét cảm giác nghi ngờ này, nhưng thật sự không biết phải làm sao để tin tưởng lại hoàn toàn
Mn từng ở hoàn cảnh tương tự hoặc có góc nhìn khách quan, cho em xin lời khuyên với. Em nên tiếp tục cố gắng vì gia đình hay chấp nhận rằng có những vết nứt không thể hàn gắn được nữa?