Góc nhìn [Kinh dị] Sự thật kinh hoàng đằng sau những bản thảo bị tiêu hủy của truyện cổ Grimm

Lượt xem: 250

tienbo203

Cổ động viên
Nhiều người nói bản thảo đầu tiên của Grimm bị xóa vì kinh dị, nhưng có lẽ lý do thật sự là vì nó chạm vào một sự thật đáng sợ hơn: Sự ngây thơ của trẻ con đôi khi chính là tấm gương phản chiếu sự tàn nhẫn của người lớn.
1778493922116.webp


Truyện số 1: Quả táo của quỷ​

Tại Franecker, trò chơi của lũ trẻ không bắt đầu từ sự ác độc, mà từ sự tò mò. Chúng mô phỏng lại chính xác những gì cha chú chúng làm hằng ngày để sinh tồn. Đứa trẻ đóng vai "hàng thịt" không hề giận dữ; nó cắt cổ bạn mình với một nụ cười thuần khiết nhất, tin rằng sau đó bạn nó sẽ treo lên như một tảng thịt đỏ tươi mà nó thường thấy.

Vị quan tòa già không thử thách lòng tham, ông ta thử thách nhân tính. Khi đưa ra quả táo và đồng vàng, ông ta biết rằng: Nếu cậu bé chọn đồng vàng, nghĩa là nó đã biết giá trị của tội ác, nó đã "lớn" và phải bị tử hình. Nhưng cậu bé lại chọn quả táo. Nó cười khanh khách vì nghĩ rằng mình vừa hoàn thành tốt một công việc và được thưởng.

Cậu bé được tha bổng, nhưng thành phố Franecker từ đó về sau không bao giờ có tiếng cười. Người ta nói rằng mỗi khi cậu bé ấy đi ngang qua, những con lợn trong chuồng đều im bặt, và quả táo cậu cầm trên tay luôn rỉ ra một thứ nước màu đỏ như máu.

1778493929897.webp

Truyện số 2: Vòng lặp của bóng tối​

Chuyện kể rằng, người cha trong gia đình nọ không chỉ giết lợn, ông ta coi đó là một niềm vui thú bản năng. Sự tàn nhẫn ấy ngấm vào tường nhà, vào sàn gỗ, và vào cả tâm hồn những đứa trẻ chưa biết phân biệt đúng sai.

Khi đứa anh cầm dao hướng về phía đứa em, đó không phải là một tai nạn. Đó là sự kế thừa.

Cái chết của đứa con út trong bồn tắm không phải vì bà mẹ bỏ quên, mà là sự "thanh trừng" cuối cùng của số phận. Trong căn nhà đó, sự sống đã bị từ chối. Người mẹ không treo cổ vì sợ hãi luật pháp, bà treo cổ vì nhận ra trong cơn điên loạn, bà cũng chẳng khác gì đứa con mình: Dùng cái chết để giải quyết một cái chết.

Người chồng trở về, thấy căn nhà lặng ngắt như một lò mổ đã tan ca. Ông không chết vì đau buồn, ông chết vì nhận ra chính đôi bàn tay vấy máu nghề nghiệp của mình đã dạy cho cả gia đình cách kết liễu lẫn nhau.

Truyện số 3: Vết máu trên chiếc giày vàng (Cô Bé Lọ Lem)

Khác xa với hình ảnh phép màu lộng lẫy, sự kết thúc của hai cô chị gái trong bản gốc là một chuỗi những đau đớn về thể xác. Để chiếm lấy trái tim hoàng tử, cô chị cả đã không ngần ngại dùng dao chặt đứt ngón chân của mình, trong khi cô em thứ gọt phăng gót chân để bàn chân rướm máu có thể nhét vừa chiếc giày vàng nhỏ xíu. Sự lừa dối của họ chỉ bị phát hiện khi đôi chim bồ câu trắng hót vang cảnh báo hoàng tử về dòng máu đang chảy tràn trong giày. Sự trừng phạt cuối cùng mới thực sự kinh hoàng: ngay trong ngày cưới của Lọ Lem, những con chim bồ câu đã lao xuống từ không trung, lạnh lùng mổ mù đôi mắt của hai cô chị, để lại họ lang thang trong bóng tối vĩnh viễn như cái giá cho sự độc ác và tham lam của mình.

1778578956485.webp

Truyện số 4: Món hầm từ xác thịt (Cây Diên Vĩ)

Trong thế giới của nhà Grimm, lòng đố kỵ của người dì ghẻ có thể dẫn đến những tội ác không tưởng. Mụ ta đã lừa đứa con riêng của chồng thò đầu vào rương tìm táo rồi bất ngờ sập nắp, khiến đầu cậu bé lìa khỏi cổ. Để che giấu hành vi ghê rợn, mụ dùng khăn quàng cổ buộc đầu cậu bé lại như cũ, rồi lừa con gái mình chạm vào cái xác để đổ tội. Kinh khủng hơn cả, mụ đã chặt xác cậu bé ra thành từng mảnh nhỏ, nấu thành món hầm đậm đà và thản nhiên múc cho người cha ăn. Người cha tội nghiệp, trong cơn đói khát, đã ăn sạch món ăn làm từ thịt của chính con trai mình mà không hề hay biết, trong khi linh hồn cậu bé hóa thành chú chim nhỏ bay trên mái nhà, rền rĩ hát về tội ác kinh hoàng ấy.

1778578986172.webp

Truyện số 5: Sào huyệt của kẻ ăn thịt người (Chú Rể Ma)

Câu chuyện về một cô dâu trẻ đến thăm nhà chồng chưa cưới trong rừng sâu lại hóa thành một cơn ác mộng trần trụi. Khi trốn sau thùng rượu lớn, cô gái bàng hoàng chứng kiến vị hôn phu đạo mạo của mình thực chất là một tên sát nhân biến thái. Hắn cùng băng đảng lôi một cô gái trẻ tội nghiệp vào nhà, ép cô uống rượu cho đến khi tim ngừng đập, sau đó phanh thây nạn nhân ngay trên bàn tiệc. Trong lúc chúng chặt đứt các ngón tay để lấy nhẫn vàng, một ngón tay đẫm máu đã văng trúng vào chỗ cô dâu đang ẩn nấp. Cô phải nín thở trong sự hãi hùng tột độ, nắm chặt chiếc ngón tay rời ấy như một bằng chứng máu để vạch trần kẻ thủ ác ngay trước khi lễ cưới của chính mình diễn ra.
 
Sửa lần cuối bởi điều hành viên:
bản thảo 1812 gốc của anh em nhà grimm vốn dĩ là nghiên cứu nhân chủng học cho người lớn đọc chứ có phải viết cho trẻ con đâu, sau này bị nhà thờ ép sửa mới thành cổ tích
 
vụ mụ dì ghẻ của bạch tuyết bản gốc thực ra chính là mẹ đẻ luôn đúng k thớt, do thời đó quan niệm mẹ đẻ ác độc quá ko giáo dục đc nên mới đổi thành mẹ kế
 
mấy cái truyện như cô bé lọ lem bản gốc hai đứa em gái còn tự cắt gót chân với ngón chân để đi vừa giày nữa, đọc lợm giọng vđ
 
thể loại này k dành cho mấy bạn yếu tim đâu, ai nghiên cứu sâu về văn học dân gian mới thấy nó phản ánh đúng chế độ phong kiến châu âu
 
đọc thấy bình thường chả có gì ghê rợn như mấy group trên facebook đồn thổi
 
tui nghĩ mấy ô xem truyện này xong bị ám ảnh là do quen coi bản hoạt hình của disney thôi, chứ ngoài đời thực tế nó còn khốc liệt hơn
 
Back
Top
Tắt quảng cáo [x]
Tắt quảng cáo [x]