Tâm sự Em đã gặp đúng người, nhưng lại gặp khi cả hai đều đã có gia đình 😔

Lượt xem: 66

cahoingamtuong

Cổ động viên
Chào mn, em lập topic này chỉ để tâm sự chuyện này thôi 😔 Thật sự em giữ trong lòng khá lâu rồi mà ko biết nói với ai.

Em năm nay 35 tuổi, có ck và 2 con. Vợ chồng em cưới nhau hơn 10 năm rồi. Ck em là người tốt, chăm chỉ, có trách nhiệm với gia đình. Nếu nhìn từ bên ngoài thì chắc ai cũng nghĩ em đang có cuộc sống khá viên mãn 🏡 Và thực lòng em cũng từng nghĩ như vậy. Cho đến khi em gặp anh ấy...

Anh ấy hơn em vài tuổi, cũng có vk và 2 con. Điều khiến em day dứt nhất là anh ko phải kiểu đàn ông lăng nhăng hay chán gia đình. Ngược lại, anh rất thương vk con 😔 Bọn em quen nhau hoàn toàn tình cờ. Ban đầu chỉ nói chuyện bình thường thôi. Nhưng càng tiếp xúc em càng thấy có cảm giác rất lạ. Kiểu như gặp được một người hiểu mình ấy 🥺 Từ suy nghĩ, quan điểm sống, cách nhìn nhận mọi việc, sở thích... rất nhiều thứ giống nhau đến mức khó tin. Nhiều lúc em còn đùa rằng chắc bọn em bị thất lạc nhau từ kiếp trước 😅

Có những chuyện em chưa nói hết câu anh đã hiểu. Có những cảm xúc em ko cần giải thích anh vẫn biết. Càng ngày em càng mong chờ những cuộc trò chuyện với anh. Và rồi em nhận ra mình rung động mất rồi... Điều khiến em đau lòng là cả hai đều ko có cuộc hôn nhân tệ. Anh chưa từng nói xấu vk. Chưa từng kể vk anh tệ thế nào để biện minh cho tình cảm với em. Ngược lại, anh luôn nhắc về chị ấy bằng sự tôn trọng ❤️ Em biết anh thương vk thật. Giống như em vẫn thương ck mình vậy. Nghe rất vô lý đúng ko mn? 😔

Em cũng từng tự trách bản thân rất nhiều. Có những đêm nằm cạnh ck mà nước mắt cứ chảy. Em tự hỏi tại sao mình lại có thể rung động với người khác trong khi gia đình mình vẫn ổn. Em đã cố tránh. Cố giữ khoảng cách. Cố tự nhắc bản thân rằng chuyện này là sai. Nhưng cảm xúc đâu phải cái công tắc muốn tắt là tắt được... 😞 Điều đáng sợ nhất là càng cố quên thì lại càng nhớ. Càng né tránh thì lại càng nhận ra người đó đặc biệt với mình thế nào.

Nhưng rồi bọn em cũng hiểu một chuyện... Tình yêu ko phải thứ duy nhất tồn tại trên đời. Phía sau bọn em còn có vk, có ck, có con cái, có bố mẹ hai bên và cả một gia đình đang yên ổn. Bọn em ko đủ can đảm để xây hạnh phúc của mình trên nỗi đau của những người vô tội 💔 Nên cuối cùng tụi em chọn dừng lại. Dừng lại khi vẫn còn rất yêu. Dừng lại khi chưa hề có cãi vã hay hết tình cảm. Dừng lại vì biết nếu tiếp tục thì sẽ có người tổn thương 😞

Đến giờ em vẫn nhớ anh. Ko phải kiểu muốn bỏ tất cả để chạy theo. Mà là một nỗi nhớ âm ỉ. Lâu lâu nghe một bài hát, đi ngang một nơi quen thuộc hay vô tình nhìn thấy điều gì đó liên quan là lại nhớ 🥺 Nhiều lúc em tự hỏi... Liệu trên đời này có thật sự tồn tại chuyện "đúng người nhưng sai thời điểm" ko? Hay tất cả chỉ là do em đang tự biện minh cho cảm xúc của mình? 😔

Mn cứ góp ý thẳng nhé. Em đăng bài này ko phải để được bênh vực. Em chỉ muốn nghe góc nhìn của những người ngoài cuộc ❤️
 
Back
Top
Tắt quảng cáo [x]
Tắt quảng cáo [x]