Tâm sự Có những chuyện không biết rõ lại khiến người ta nghĩ cả đời...

Lượt xem: 94

Yakimonongon

Cổ động viên
Chào mọi người, tôi năm nay cũng ngoài 40 tuổi rồi, có gia đình riêng, công việc ổn định, cuộc sống nhìn chung không có gì phải phàn nàn. Nhưng có một chuyện đã xảy ra từ rất lâu mà đến giờ thỉnh thoảng tôi vẫn nghĩ về. Càng lớn tuổi, tôi lại càng thấy day dứt, không phải vì tiền bạc hay tài sản, mà vì cảm giác có một phần câu chuyện mình chưa bao giờ được biết rõ 😔.

Ngày trước bên ngoại tôi có 7 anh chị em. Hầu hết mọi người đều sang Mỹ từ sớm, chỉ có mẹ tôi ở lại vì đã lập gia đình và sinh con. Sau đó ông bà ngoại mua cho ba mẹ tôi một căn nhà để ở. Tuy nhiên ba mẹ tôi thời đó làm ăn không ổn, còn chơi số đề nên nợ nần khá nhiều. Cuối cùng căn nhà phải bán đi để trả nợ. Một thời gian sau, khi ông bà ngoại về Việt Nam làm giấy tờ đưa mẹ tôi sang Mỹ, ông bà còn bỏ tiền ra chuộc lại căn nhà đó. Theo những gì tôi được nghe kể lúc đó thì căn nhà sau này được bán cho một người quen. Mọi người trong nhà đều nói như vậy nên tôi cũng không suy nghĩ gì thêm.

Nhưng khoảng hai năm sau, gia đình tôi mới biết người mua thật sự lại là em ruột của bà ngoại. Điều khiến tôi băn khoăn suốt nhiều chục năm qua là từ đó không ai giải thích thêm bất cứ điều gì. Không ai nói vì sao lại như vậy, cũng không ai nhắc lại câu chuyện đó nữa. Có thể với người lớn, đó chỉ là một sự sắp xếp bình thường giữa anh chị em trong gia đình. Có thể mọi chuyện hoàn toàn hợp lý và chẳng có gì khuất tất cả. Nhưng càng không có câu trả lời, tôi lại càng suy nghĩ. Nhiều lúc tôi tự hỏi liệu có điều gì mình chưa biết hay không, hay đơn giản chỉ là bản thân đang tự tưởng tượng quá nhiều 🤔.

Sau này gia đình tôi sang Mỹ định cư. Rồi ba mẹ ly hôn, mỗi người có cuộc sống riêng. Chị em tôi tự bươn chải để lớn lên. Cuộc sống cứ thế trôi qua nhưng câu chuyện về căn nhà năm xưa vẫn thỉnh thoảng xuất hiện trong đầu tôi. Nhiều người nghe đến đây có thể nghĩ tôi tiếc tài sản hoặc muốn truy cứu chuyện cũ, nhưng thật lòng không phải vậy. Căn nhà đó giờ không còn liên quan gì tới cuộc sống hiện tại của tôi nữa. Người trong cuộc cũng đã lớn tuổi cả rồi. Điều khiến tôi không buông được không phải giá trị của căn nhà mà là cảm giác mình chưa bao giờ hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra. Kiểu như đang xem một bộ phim mà đến đoạn cuối lại bị cắt mất vài cảnh quan trọng vậy 😅.

Vợ tôi là người thường xuyên kéo tôi trở lại thực tế. Mỗi lần thấy tôi nhắc đến chuyện đó, cô ấy đều hỏi: "Rồi nếu anh biết được toàn bộ sự thật thì sao? Có thay đổi được điều gì không?". Có lần cô ấy còn nói một câu làm tôi suy nghĩ rất lâu: "Em thấy anh không phải đang đi tìm căn nhà, anh đang đi tìm cảm giác công bằng cho chính mình". Nghe xong tôi ngồi im cả buổi. Có lẽ cô ấy nói đúng. Vì nếu chỉ là chuyện tiền bạc thì đáng lẽ tôi đã quên từ lâu rồi. Có khi điều tôi tiếc không phải là căn nhà, mà là việc suốt ngần ấy năm không ai cho mình một lời giải thích rõ ràng.

Tôi hiểu những gì vợ nói. Cô ấy luôn khuyên tôi nên học cách buông xuống vì đời người không dài, cứ giữ mãi một chuyện không lời giải chỉ khiến bản thân mệt mỏi hơn. Thậm chí cô ấy còn bảo có những sự thật nếu biết được chưa chắc đã khiến mình thanh thản hơn, đôi khi người tổn thương nhất lại chính là mình 😔. Tôi cũng đang cố nghĩ theo hướng đó. Nhưng thú thật với mọi người, có những đêm nằm một mình, tôi vẫn nghĩ về câu chuyện ấy và cảm thấy trong lòng còn một nút thắt chưa gỡ được. Nếu là mọi người, mọi người có cố tìm cho bằng được câu trả lời sau từng ấy năm không, hay sẽ chọn buông bỏ để sống nhẹ lòng hơn? ❤️
 
Back
Top
Tắt quảng cáo [x]
Tắt quảng cáo [x]