cahoingamtuong
Cổ động viên
Hôm nay mình buồn và mông lung quá, viết vài dòng lên đây vừa là để trút lòng, vừa hy vọng ai từng ở trong hoàn cảnh này cho mình xin một lời khuyên chân thành với. 
Mình và bạn trai bên nhau đã được 5 năm rồi. Xét về tình cảm thì mọi thứ vẫn rất ổn, anh ấy cực kỳ yêu chiều, quan tâm và đối xử với mình rất tử tế. Hai đứa cũng ít khi cãi vã, cuộc sống cứ êm đềm trôi qua như thế. Thế nhưng, có một nút thắt mà mỗi lần chạm vào mình lại thấy đau: Chuyện cưới xin.
Mỗi lần mình chủ động nhắc đến tương lai hay dự định về chung một nhà, anh đều tìm cách lảng tránh. Câu cửa miệng luôn là "Anh chưa sẵn sàng", hoặc "Mình ưu tiên sự nghiệp trước đã em".

Năm nay mình đã 33t rồi, cái tuổi mà nhìn sang bạn bè xung quanh ai cũng đã yên bề gia thất, con cái đề huề, còn mình thì vẫn cứ lửng lơ trong một mối quan hệ không biết đâu là đích đến. Thực sự mình bắt đầu thấy sợ. Sợ rằng mình cứ kiên nhẫn chờ đợi, rồi đổi lại chỉ là sự vô thời hạn.
Nhiều lúc mình tự hỏi, là do anh thực sự chưa sẵn sàng về tài chính/tâm lý, hay vốn dĩ người anh muốn kết hôn... không phải là mình?
Yêu 5 năm, bảo bỏ thì không nỡ vì tình cảm vẫn còn đó, nhưng cứ tiếp tục thế này mình thấy mệt mỏi và bất an quá. Có chị em nào từng trải qua cảm giác "chờ đợi trong vô vọng" này chưa? Mình có nên ra "tối hậu thư" một lần cho rõ ràng không, hay cứ lặng lẽ rút lui để tìm cơ hội khác khi vẫn còn chút thanh xuân cuối?
Mong mn cho mình xin chút động lực và lời khuyên nhé. Cảm ơn cả nhà!
Mình và bạn trai bên nhau đã được 5 năm rồi. Xét về tình cảm thì mọi thứ vẫn rất ổn, anh ấy cực kỳ yêu chiều, quan tâm và đối xử với mình rất tử tế. Hai đứa cũng ít khi cãi vã, cuộc sống cứ êm đềm trôi qua như thế. Thế nhưng, có một nút thắt mà mỗi lần chạm vào mình lại thấy đau: Chuyện cưới xin.
Mỗi lần mình chủ động nhắc đến tương lai hay dự định về chung một nhà, anh đều tìm cách lảng tránh. Câu cửa miệng luôn là "Anh chưa sẵn sàng", hoặc "Mình ưu tiên sự nghiệp trước đã em".

Năm nay mình đã 33t rồi, cái tuổi mà nhìn sang bạn bè xung quanh ai cũng đã yên bề gia thất, con cái đề huề, còn mình thì vẫn cứ lửng lơ trong một mối quan hệ không biết đâu là đích đến. Thực sự mình bắt đầu thấy sợ. Sợ rằng mình cứ kiên nhẫn chờ đợi, rồi đổi lại chỉ là sự vô thời hạn.
Nhiều lúc mình tự hỏi, là do anh thực sự chưa sẵn sàng về tài chính/tâm lý, hay vốn dĩ người anh muốn kết hôn... không phải là mình?
Yêu 5 năm, bảo bỏ thì không nỡ vì tình cảm vẫn còn đó, nhưng cứ tiếp tục thế này mình thấy mệt mỏi và bất an quá. Có chị em nào từng trải qua cảm giác "chờ đợi trong vô vọng" này chưa? Mình có nên ra "tối hậu thư" một lần cho rõ ràng không, hay cứ lặng lẽ rút lui để tìm cơ hội khác khi vẫn còn chút thanh xuân cuối?
Mong mn cho mình xin chút động lực và lời khuyên nhé. Cảm ơn cả nhà!