Master X
Khán giả
Tấm bằng Thanh Hoa, Oxford trên tay, nhưng thứ anh cầm chắc nhất mỗi ngày lại là… chiếc túi giữ nhiệt của shipper.
Có bao giờ bạn tin rằng: Học càng cao, tương lai càng rộng mở?
Đó là tư duy mà chúng ta vẫn luôn mặc định. Nhưng thực tế cuộc đời đôi khi lại là một cú twist (cú lật) đau điếng mà không giáo trình nào dạy bạn cách đối mặt.
Hãy nhìn vào hồ sơ của anh Đinh Viễn Chiêu (40 tuổi):
Một profile "sáng chói" mà bất kỳ nhà tuyển dụng nào cũng khao khát, đúng không? Nhưng không, ở tuổi 40, thay vì ngồi trong phòng lab hay các văn phòng cao cấp, anh Chiêu chọn cách mưu sinh bằng việc chạy xe công nghệ giữa cái nắng gay gắt của Singapore.
Tại sao lại có nghịch lý này?
Sau chuỗi ngày dài miệt mài nghiên cứu, anh Chiêu nhận ra một sự thật phũ phàng: Tấm bằng cao cấp không phải là tấm thẻ "quyền năng" bảo chứng cho sự nghiệp thuận buồm xuôi gió.
Khi rẽ hướng, anh gặp đủ loại rào cản:
Anh không chọn cách than vãn hay trốn tránh. Anh chọn cách... đi ship. 11-12 tiếng mỗi ngày, dưới nắng, dưới mưa, thu nhập chỉ vừa đủ để trang trải cuộc sống đắt đỏ tại đảo quốc sư tử.
Nhưng đây không phải là câu chuyện về thất bại.
Đây là câu chuyện về bản lĩnh của một người đàn ông trung niên không chịu "gục ngã" trước khủng hoảng. Anh chia sẻ đầy khiêm tốn: "Việc bỏ ra mồ hôi công sức để nuôi sống bản thân bằng nghề shipper cũng là một công việc rất tốt!".
Giữa lúc nhiều sĩ tử đang lo lắng về kết quả thi đại học, hay những người trẻ đang chông chênh vì chưa tìm được việc, câu chuyện của anh Chiêu như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng:
Nếu một Tiến sĩ từ Oxford vẫn có thể mỉm cười cầm túi shipper mỗi ngày, thì chúng ta có lý do gì để từ bỏ đam mê của mình?
Bạn nghĩ sao về câu chuyện của anh Đinh Viễn Chiêu? Comment chia sẻ nhé.

